!
- Này , lại còn cười trên nỗi đau của người khác đấy hử ? Cậu
xấu tính thật đấy ! - Châu trề môi rồi nhéo nó một cái thật
đau.
Rồi ly trà sữa thơm ngon được đặt nhẹ lên bàn . Nó nghệt mặt
ra nói bằng giọng méo mó:
- Hơ ... Trân châu hả ? Tui không uống được ! Làm sao bây
giờ...?
- Trân châu cũng không uống được hả ? Sao giống gã Vũ này
thế ? Thôi , Để tôi gọi đổi nha ! - Bảo nói , vội giơ tay lên ra
hiệu nhưng Thiên Vũ vội chau mày chặn lại :
- Đừng ! Hôm nay là ngày khai trương của người ta , đổi trả
là không nên đâu .
- Chứ giờ sao ?
Vũ cười nhẹ và đưa ly thạch đắng của hắn cho nó dù hắn cũng
không thích Trân châu một xí nào , thậm chí là "dị ứng" .
Nó chớp mắt , nhưng vẫn không ngại ngần uống ly trà sữa
thạch và nói một cách vô tư , không hề nghĩ ngợi :
-Ghê nha ! Nhường tui luôn cơ đó nha !
-Thực ra tui cũng không phải là không uống được Trân châu .
Tôi thích Thạch đắng hơn , thế thôi ! – Vũ gọn lõn đáp dù trong
hắn đang cố gắng “ ngậm đắng nuốt cay”.
Nhất Bảo lúc này mới chợt nhận ra trên mặt Ngọc Châu xuất
hiện chữ : “Giận” . Hắn nhún vai khó hiểu rồi nheo mắt ra hiệu
với nó .
Nó gật gù tỏ vẻ hiểu chuyện rồi trề môi thì thào :
-Giận rồi ! Giận rồi ! Bé Châu ghen đó cha !
Nghe nó nói , Bảo há hốc miệng . Hắn chợt nghĩ là có thể Châu
ghen với cô tiểu thư chủ quán đó chăng ? Nhưng thực tế thì
từ trước đến nay đối với ai hắn cũng như vậy – đó là phong
cách của một Warm Boy.
________________________
Chiều hôm đó . Một buổi chiều đầy căng thẳng đối với Minh
Hoàng , hắn cứ đi đi lại lại , mắt không rời cái đồng hồ , từng
giây từng phút trôi qua thật nhẹ nhàng , chậm rãi như muốn
trêu ngươi hắn .
Hắn thở dài , bước tới hòm rượu lấy một chai Wray Rum .
Rượu có thể làm cho hắn tốt hơn lúc này hơn chăng ????
Đã 3 giờ rồi … Chờ đợi lúc này không phải là hạnh phúc , mà đó
là sự giằng xé trong tâm trạng đầy đớn đau của Hoàng . Hắn
lôi điện thoại ra gọi cho gã bác sĩ .
-Alo ! Sao ?? 5h mới có kết quả à ? ….. huhm… Thôi được….!!
5h tôi tới…
Một chút lo lắng
Một chút đắng cay
Một chút tê tái
Một chút kìm nén
Một chút hụt hẫng
Vậy mà , thắt cả tim…
_________________
___________
Rồi 5h - Cái thời khắc định mệnh ấy cũng đã tới. Đường tới
bệnh viện nay bỗng dài đăng đẳng một cách lạ thường.
…..
Hắn run run cầm trên tay tờ giấy ghi kết quả ADN.
“...Quan hệ anh em…”
Minh Hoàng bật cười , cười rất to . Nhưng lại cười trong
những giọt nước mắt bạc bẽo , quằn quại. Hắn không hề muốn
tin vào cái sự thật này . Hắn đã yêu lầm người em gái của mình
ư…?
Từng kỉ niệm xa xôi chợt vọng về trong hắn…
Một buổi dạo chơi ở thảo nguyên xanh.
-Anh Minh Hoàng !! Anh cõng em đi ^__^ hihihi
-Vui lắm hả ? Vậy thì ngày nào anh cũng cõng em đi chơi như
thế này nhé ?
-Uhm ! Kể cả khi em lớn lên nữa đó nha ! Anh vẫn sẽ cõng em
chứ ?
-Nhất định rồi , em gái của anh ạ !
Rồi là những lần hờn dỗi của hai anh em . Nhưng lần nào ,
Thiên Ân cũng là người làm hòa trước , con bé có tính dễ
thương , nhí nhảnh nên không muốn giận tí nào cả .
…………………….
Hay là cảnh tượng chia lìa vô cùng đau thương ngày ấy . Khi cả
hai anh em đang vui đùa ở căn biệt thự nhà họ Nguyễn thì đám
cháy từ đâu ngùn ngụt bốc lên . Minh Hoàng – hắn đã ôm chặt
lấy Thiên Ân – người em gái mà hắn luôn một mực chở che. Thế