-Hey ! Thiên Vũ , hông sao nữa rồi ! Hoàn toàn bình yên !
-
Vũ từ từ mở mắt ra , sau đó ôm chặt lấy nó :
-Không sao rồi..!! May quá… may quá…!!!!
Nó trơ mặt ra , gõ gõ lưng hắn :
-Hơ… Mừng quá cũng không nên ôm tui chặt đến thế chứ ..!!
Sau đó , Vũ và nó bước ra ngoài trong bộ dạng đầy ngớ ngẩn
đó , nhưng vẻ bề ngoài lúc này chẳng là mấy quan trọng , an
toàn là may mắn rồi . Nhưng trong bụng , Thiên Vũ vẫn còn
tức anh ách , rõ ràng Black Rose muốn đùa giỡn , khinh bỉ bọn
hắn mà… Vụ này mà không giải quyết triệt để , hắn biết là sẽ
còn thêm nhiều rắc rối nữa sẽ xảy đến . Vì vậy , từ nay phải
cẩn trọng và tìm ra một biện pháp nào đó để “xử lí” ngay “mụ”
Black Rose này.
Bước ra ngoài , cả một toán học sinh xúm lại phía Thiên Vũ ,
quan tâm xúm xít dữ lắm – nó ra rìa .
-Thiên Vũ à…!! Anh có làm sao không ??
-Ôi…boom nổ mà anh vẫn bình yên à…!! Thật là anh hùng quá
đi.. Nhưng sao người anh lại dính đầy bột mì thế này !!!
-Grừ !! Cái con hâm này , hot boy Thiên Vũ có dính cả tá bột
mì thì vẫn đẹp trai như thường mà , còn nói nữa tao “binh” cho
đấy !!!
-Thiên Vũ à , để em lau cho nào…!!
Vũ thở dài , nhún vai đầy mệt mỏi nhìn nó . Chẳng hiểu sao nó
lại thấy bực , dậm chân rầm rầm sau đó mặc kệ hắn ta mà bỏ
đi về phía trước .
Bỗng , Minh Hoàng từ đâu chạy đến chỗ nó . Thấy thế nó liền
hỏi dồn :
-Nhất Bảo và Ngọc Châu đâu ??
-Ngọc Châu bị shock , xỉu và được đưa đến phòng y tế rồi !
Còn cô không sao chứ… ?? Tại sao người lại…
Chưa để Minh Hoàng nói hết câu , đúng hơn là “quan tâm” hết ,
nó đã cắt lời :
-Trò đùa của Black Rose ! Chã có gì nguy hiểm ở đây cả , boom
bột mì !
Nghe vậy , Hoàng siết chặt tay lại . Hắn cảm thấy vô cùng tức
tối và đay nghiến người con gái đó . Không biết thực ra , cô ta
là ai…?? Lúc này , hắn mới chợt nhớ đến Thiên Vũ liền hỏi tiếp
:
-Vũ đâu ?
-Fan bu kín rồi !!! Khiếp , hắn ta chắc sắp trở thành “ hot boy
bột mì” được rồi đó !!!
Hoàng khẽ bật cười vui vẻ trước điệu bộ đáng yêu của nó
nhưng chợt , gương mặt hắn lại lạnh lùng trở lại , lòng đau
thắt khi nghĩ về sợi dây chuyền định mệnh. Hắn tự nhủ lòng ,
phải cố lên để chờ kết quả ADN vào buổi chiều và dù kết quả
có thế nào thì nhất định cũng phải vượt qua cho bằng được .
Sau đó , Hoàng dẫn nó tới phòng thay đồ để bỏ cái bộ dạng
lấm lem ấy đi rồi cùng tới phòng y tế thăm Ngọc Châu. Thật
may là con bé không làm sao cả nên có thể vui chơi lại như bình
thường nhưng có lẽ bây giờ , bất kì ai trong số bọn nó đều
không thể tránh khỏi mối bận tâm “Black Rose”.
_________________________
Sau giờ ăn trưa , bộ 3 có hẹn khai trương một quán Trà Sữa
của một tiểu thư nhà họ Lý – Một cô gái có tính độc lập nên
không phụ thuộc vào cha mẹ , luôn cố gắng sống bằng chính sức
lao động của mình. Và cả nó và Ngọc Châu cũng đi cùng nữa .
- Hi ! Cảm ơn các bạn đã đến quán mình uống thử mừng khai
trương nha ! Các bạn dùng gì ? – Cô tiểu thư nhanh nhảu nói
bằng giọng rạng rỡ , đáng yêu .
- Bạc hà trân châu hết và 1 ly thạch đắng nha cô bé ! - Bảo
cười đáp , đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng đầy cuốn hút .
Máu "Hoạn Thư" trong nhỏ Ngọc Châu lại nổi lên , con bé chợt
thấy lòng khó chịu đến lạ . Châu đảo mắt lườm lườm Bảo nhưng
lại quay sang nói thì thầm với nó :
- Nè , Thoại My !Cậu xem anh Nhất Bảo kìa ! Lại bắt đầu rồi
đó , chã coi sự có mặt của tớ ra gì cả !
Nó nhe răng cười tinh nghịch đáp :
- Hihi ! miễn sao anh ấy yêu cậu là được rồi , ghen gì cho lắm