Minh Hoàng xỏ tay vào túi , mắt vẫn không rời những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời . Sau đó chậm rãi đáp :
-Tôi muốn nhờ cậu một việc , đơn giản thôi và tôi rất mong cậu đồng ý !
-Được rồi ! Chỉ cần nằm trong tầm với của tôi thì ok ! – Vũ nói , khẽ tựa người vào lan can.
Hoàng mỉm cười chua xót , hắn chợt thấy nghẹn đắng nơi cuống họng và rồi lôi ra một chiếc hộp nho nhỏ hình trái tim đặt gọn vào lòng bàn tay của Thiên Vũ.
-Đây là sợi dây chuyền mà Thoại My đã đem đi cầm đồ lúc rời khỏi Biệt thự. Cậu có thể giúp tôi đưa nó cho cô ấy được không? Và cũng đừng nói là tôi đã đưa cho cậu, cứ bảo là cậu đến QQ và chuộc lại nó.
-Tưởng gì chứ chuyện này thì đơn giản. – Vũ cười xuề xòa đáp rồi chợt hỏi : - Sao cậu không đưa cho My , mà lại là tôi?
Hoàng cố ghìm lòng lại . Chết tiệt , từ trước đến nay chưa bao giờ hắn cảm thấy không thể làm chủ được cảm xúc như lúc này . Hắn cố hằn lấy từng tiếng:
-Rồi cậu sẽ biết tất cả . Nhưng không phải là bây giờ!
…………………………
Nó đang ngồi cặm cụi nghiền ngẫm mấy bài toán mà cô giao về nhà. Đúng thật là khó ưa làm sao , nó chã nghĩ được tí nào cả. Điều đó cũng dễ hiểu thôi, nó là đứa có chỉ số IQ không mấy cao nếu không muốn nói là quá thấp . Đã thế lại còn bị hổng kiến thức từ cấp II nữa.
Giả dụ có một ngày nó trở thành " Bộ trưởng của bộ Giáo dục và Đào tạo" thì chắc chắn nó sẽ đề nghị dẹp ngay cái bộ môn toán một cách không thương tiếc.
Đang "cao trào" suy nghĩ linh tinh thì nó chợt nghe tiếng gõ cửa nhẹ .
-Thoại My!
Nó liền chạy lại mở cửa , thì ra là Minh Hoàng.
-Đi dạo với tôi một lát, được chứ?
Nghe tới đi dạo , nó cũng thích lắm. Nhưng còn một mớ bòng bong chưa giải quyết nên nó cũng hơi lo lắng, phân vân một chút. Thôi mặc kệ, nó tự nhủ là có nghiên cứu mấy nữa thì cũng bó tay , hơn nữa ngày mai Minh Hoàng đi rồi. Sau này có muốn cũng không còn cơ hội nữa. Mỉm cười , nó gật đầu sau đó bước đi cùng hắn.
……….
Đường phố hôm nay vẫn nhộn nhịp như mọi khi, nhưng đượm trong đó một chút gì yên ắng, lặng lẽ rất khó tả.
Hai con người : nó và Minh Hoàng cũng dường như không có chuyện gì để nói. Họ cứ thế, nhẹ nhàng sánh bước , không ai nói với ai câu gì.
Đột nhiên , nó cảm thấy ớn lạnh , hoang mang ; liền quay sang phía Minh Hoàng :
-Minh Hoàng này , anh đi rồi … bỏ mặc tụi tui với Black Rose sao?
Nghe nó hỏi, hắn đáp liền . Có lẽ là vì hắn đã suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này rồi chăng?
-Tôi biết. Nhưng tôi tin vào khả năng của Thiên Vũ và Nhất Bảo.
-Nhưng dù gì thì cũng … - Nó đang định nói nhưng chưa hết câu thì đã quay sang hướng khác – Mà thôi, việc đi du học cũng tốt cho anh cơ mà.
Minh Hoàng cũng hơi hiểu ra vấn đề. Cả Thiên Vũ, Nhất Bảo và nó đều không muốn hắn đi. Và cũng ít ai biết rằng, hắn cũng thế - hắn cũng không muốn sang Mỹ một chút nào . Nhưng vì lí do đó – một lí do đặc biệt mà hắn không thể làm khác.
Bỗng , nó nhìn thấy một gian hàng bán kem ốc quế . Nó thích thú chạy đến thật nhanh thì… "oạch!" . Nó vấp phải cục đá.
Chưa kịp cảm nhận cái đau thì Minh Hoàng đã nhẹ nhàng như một cơn gió lướt đến bên nó , dịu dàng đỡ nó dậy:
-Có làm sao không?
Cứ tưởng rằng nó sẽ lắc đầu che dấu cảm xúc mà đáp: " Không , tui không sao hết" . Nhưng nào ngờ , nó trả lời gọn ơ :
-Thế này mà không sao cho được ! Mà hình như tui bị trật chân rồi! Úi cha mẹ ơi , đau quá!!!
Minh Hoàng chợt bật cười vì thái độ trẻ con đáng yêu của nó. Liền quay lưng lại:
-Thôi , lên đây tôi cõng!
-Anh á? – Nó tròn mắt hỏi lại , miệng méo xệch.
-Không tôi thì là ai?
Nó cười chữa thẹn, sau đó theo phóc lên để hắn cõng.
"Ấm ghê!" Nó thầm nghĩ , thích thú gục đầu vào bờ vai của hắn.
Bất giác , nó cảm thấy cảnh tượng này sao thật quen. Dường như đã là một kí ức nào đó, từ rất lâu rồi. Nhưng tất cả xuất hiện trong đầu nó mờ ảo lắm, nó không tài nào có thể nghĩ thêm được điều gì hơn. Lạ thật!
Cả Minh Hoàng cũng vậy, bao kỉ niệm thuở xưa lại ùa về bên hắn. Lòng hắn se lại rồi bỗng dưng buột miệng nói:
-Thoại My này, từ nay cô hãy coi tôi như là một người anh trai , được chứ?
-Anh trai? Thế cũng được à?
-Uhm. Cô sẽ là em gái và tôi sẽ là anh của cô!
-Vui nhỉ? Tôi chỉ có chị gái, nay lại có thêm một người anh. Thế cũng tốt ! – Nó tươi cười nói đến đây thì đầu óc lại chợt đứng khựng lại . Hình như… nó đã từng có một người anh ...?!?