nhưng sau đó , chỉ có hắn được cứu ra khỏi đó . Còn Thiên Ân
, khi đội cứu hỏa lên thì đã không còn thấy con bé đâu nữa rồi
. Có người bảo con bé đã chết nhưng cũng có người bảo là Ân
đã được ai đó cứu thoát rồi . Và một trong hai điều đó thì vẫn
không thể xác định được .
Và cho đến ngày hôm nay thì… Rõ ràng , Nguyễn Nguyễn Thiên
Ân bằng xương bằng thịt ngày nào vẫn còn sống.
“ Cảm ơn em … vì em vẫn còn hiện hữu trên cõi đời này , em gái
anh ! Cảm ơn em … vì đã mang lại sự sống cho trái tim anh và
cũng đồng thời giết chết nó một cách vô tình .”
Minh Hoàng thở dài . Hắn đã tạm thời cân bằng lại được bản
thân . Vội vàng rút chiếc điện thoại ra … di chuyển đến số máy
của ông Nguyễn – bố của hắn.
-Alo ! Minh Hoàng - con đấy hả ? – Bố hắn nói bằng giọng hăm
hở vì ít khi Hoàng chủ động gọi điện cho ông .
-Khi nào thì con có thể qua Mỹ du học ? – Hoàng lạnh nhạt đáp
.
Ông Nguyễn như hét lên trong điện thoại , không dấu nỗi sự
mừng rỡ :
-Sao cơ ? Bố có nghe nhầm không đấy ? Con sẽ đi du học ???
-Vâng.
-May quá ! Mai , mốt gì đó con về nhà để chuẩn bị nhé ! 3,4
ngày nữa bố sẽ xếp lịch cho con đi cùng Minh Thảo !
-Mai con sẽ về ! Chào bố ! – Nói rồi Hoàng vội cúp máy ngay .
Thế là xong . Hắn sẽ rời xa khỏi chốn này để lãng quên những
chuyện mệt mỏi đã xảy ra trong thời gian qua . Thoại My vẫn
sẽ là Thoại My . Tạm thời là như thế và khi đến thời cơ thích
hợp , Minh Hoàng sẽ nói tất cả cho nó và mọi người biết sự
thật ấy . Còn bây giờ , chỉ hắn biết thôi … thế là đủ !
Biệt thự "Hoàng tử". Chapter 50
Tối hôm đó.
- Sao cơ? Anh sẽ đi Mỹ du học à? – Nó tròn mắt đầy ngạc nhiên khi nghe tin Minh Hoàng thông báo là ngày mai sẽ về nhà để chuẩn bị đi du học ở Mỹ cùng Minh Thảo. Lòng nó chợt cảm thấy trống trải. Chẳng lẽ từ nay Biệt thự Hoàng tử sẽ thiếu vắng một thành viên sao? Và cả bộ ba nữa, chẳng lẽ sẽ trở thành "Bộ hai" chắc?
- Đường đột quá vậy? Sao bây giờ cậu mới nói? – Nhất Bảo cũng không tránh được sự ngạc nhiên .
Riêng Thiên Vũ thì hắn không tỏ ra như nó hay là Bảo bởi vì hắn đã nghe bố hắn nói qua về chuyện này rồi .
- Nhưng tôi nghe Minh Thảo nói là cậu không đồng ý rồi cơ mà?
Minh Hoàng lặng lẽ cười , không đáp . Hắn nhấp một ngụm trà đắng rồi nói trong tiếng thở hắt :
- Tôi định không đi. Nhưng rồi thì tôi thấy không qua Mỹ sẽ bỏ lỡ một cơ hội tốt để học tập. Vậy nên hôm nay tôi mới vội vàng đưa ra quyết định này!
Nó gật gù :
-ừm! Việc đi du học đúng là tốt thật , nhưng mà anh nói gấp rút quá . Chưa chi mà mai đã đi rồi!
-Đi sớm chừng nào thì càng tốt chừng ấy! Ở đây đã không còn gì cho tôi lưu luyến nữa rồi… – Minh Hoàng chợt buột miệng nói khiến nó, đặc biệt là Vũ và Bảo sững lại một lát, sau đó cũng mau chóng đảo mắt xung quanh.
Nó lại suýt xoa , tỏ ra tiếc rẻ :
-Giá mà anh nói sớm hơn một chút thì hay rồi! Nhất định tui sẽ tổ chức một bữa tiệc để chia tay …
Hoàng liền đáp lại , lạnh băng :
-Không cần thiết đâu !
-Haizzz !!! Thế là "bộ ba" sẽ không còn là "bộ ba" nữa rồi! – Nhất Bảo nói bằng giọng chán nản , pha chút mệt mỏi.
Hoàng lại cười trừ , vỗ vai Bảo :
-Thôi! Đừng bàn về chuyện này nữa nhé . giờ tôi phải lên phòng chuẩn bị để mai về nhà. Có lẽ thứ 7 là phải lên máy bay rồi.
Nói xong hắn lại quay sang phía Thiên Vũ :
-Bây giờ lên sân thượng được chứ? Tôi có chuyện cần nói riêng với cậu .
-Ok ! – Vũ đáp gọn , sau đó cùng đi theo Minh Hoàng.
Còn nó thì ngồi lại tí tửng hỏi chuyện Nhất Bảo về cái vụ Ngọc Châu đang giận hắn. Thật đúng là khi yêu thì ghen là điều không thể tránh khỏi . Thậm chí , ghen mới biết là yêu nhau như thế nào ấy chứ!
_____________________________
Tại sân thượng .
Từng đợt gió nhẹ nhàng rít qua khiến cho hai con người cảm thấy thoải mái hơn trước cái ngột ngạt của sự im ắng.
Một lát sau , như không đợi thêm được nữa . Thiên Vũ liền cất tiếng :
-Cậu có gì muốn nói , thì nói đi!