- Không thích! Trò trẻ con! Hứ!-Tôi kêng kiệu hất tóc. Hắn ung dung bỏ tay vào túi, lắc đầu:
- ORZZZ…Tưởng cô thích chứ…
- Ê! Nhưng…thấy anh có lòng như thế, tôi…sẽ nể tình chơi cái trò chán ngắt này một lần.-Tôi ra vẻ ta đây, bước đến cái xích đu màu trắng treo ở cái cây to ơi là to, yểu điệu ngồi xuống. Hắn cũng nối bước, ngồi lên xích đu. Đây là lần đầu tiên bọn tôi ở gần mà không cãi nhau chí chóe như chó với mèo.
- Này! Anh phải đẩy xích đu chứ?-Tôi trợn mắt, thiếu điều muốn nhe nanh ra hù hắn.
- Không! Tôi phải ngồi đây chứ!
- Vậy ai đẩy???-Tôi phồng mồm giận dữ.
- Cả hai chúng ta cùng đẩy.
- …
Tôi quên mất khi nãy bản thân đã nói là ghét trò chơi trẻ con này mà chơi đến cười ha hả. Chân vừa chạm đất liền bay lên, cứ như thế, xích đu càng ngày càng cao cứ như là sắp chạm tới bầu trời xanh vậy.
- Cô thích không???-Hắn quay qua hỏi. Tôi gật đầu, nói to:
- Thích! Thích lắm lắm luôn!!!
- Sao khi nãy cô nói trò này chán ngắt, cô không thích mà?!
- …
O_o
Thằng cha này nhớ dai quá. Quên nữa!
- ORZZZ…Thôi đi. Stop lại. Tại tôi thấy anh mê quá nên không nỡ làm anh mất hứng thôi a! Hứ!-Tôi hất mặt nói, sau đó ngoe ngẩy đi thẳng.
Chưa kịp nghe hắn phản ứng tôi đã thấy bầu trời tối sầm lại, gió cũng lạnh hơn khi nãy. Có ma sao???
- Trời sắp mưa rồi!-Hắn dửng dưng nói. Cô không kịp đáp lại thì trời bắt đầu mưa lất phất, 1’ sau bắt đầu đổ mưa. Tôi há mồm đứng ngẩn ra đó, hắn phản ứng rất là nhanh-gọn-lẹ là kéo tôi vào tán cây to lúc nãy sau đó đứn trước chắn mưa cho tôi.
- Anh???
- Cô có lạnh không hả???
- Ơ…Không…không lạnh.
Còn cảm thấy rất ấm thì có. Kỳ lạ, hồi đó ở nhà trời mưa là tôi chui liền vào chăn nằm cuộn mình ôm Taro ngủ gà ngủ gật vì trời lạnh chết đi được. Nhưng…tại sao…bây giờ lại không thấy lạnh nhỉ???
Hồi đó, mỗi lần thi đấu với Yến Yến ngay buổi trời lạnh là tôi khổ sở vô cùng. Chẳng lẽ ôn dịch có thể chữa bệnh này sao???
- Tôi thấy là cô lạnh lắm rồi đó. Xem nè, tay lạnh cóng rồi!-Hắn áp bàn tay to lớn vào tay tôi, chà xát cho bớt lạnh rồi khoác áo khoác cho tôi. Ưhm…Cứ thấy sao sao ấy???
Tôi há mồm nhìn hắn, hắn đổi tính?
- Diên Diên Lãng! Nếu như…tôi thật sự tiếp cận cô với mục đích không tốt…cô…có tha thứ cho tôi không???-Hắn nghiêm túc hỏi. Tôi hơi ngỡ ngàng, tôi cau mày đáp trả:
- Tất nhiên là không!
- Nhưng…người xưa có câu “đánh người chạy đi không ai đánh kẻ chạy lại” mà?!-Hắn cũng nhíu mày.
- Hứ! Tôi là chạy đi chạy lại gì cũng oánh hết đó!!! Tốt nhất là chạy luôn đi!-Tôi khoa trương nói. Hắn cười khe khẽ.
Đồ khùng! Cái gì cũng cười được hết là sao chứ? Hứ!
…
Nếu như…tôi thật sự tiếp cận cô với mục đích không tốt…cô…có tha thứ cho tôi không??? Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi! - Chương 06
GẶP LẠI ĐẶNG YẾN YẾN
~~Liệu Yến Yến có nhận ra kẻ đối đầu nhiều năm liền hay không???...~~Tôi vừa ăn sáng vừa đọc báo, tiêu đề báo giật gân làm tôi không khỏi tò mò. Ô~Con nhỏ Yến Yến cuối cùng cũng có người rước sao??? Ai vô phúc vậy ta??? Nghê Hạo Tử? Ô~Tội nghiệp, đẹp trai mà bị mù! Hứ!!!
Tôi dẹp phắt tờ báo sang một bên, bật ti vi lên. Ô…Tin hot gì đây???
Tôi chăm chú dán mắt vào ti vi xem tin, hóa ra…là đưa tin giám đốc tập đoàn Nghê Dương-Nghê Hạo Tử lấy vợ. Xùy! Đài truyền hình dở hơi lá cải.
Í!!! Không biết bây giờ có còn nhận ra Diên Diên Lãng xinh đẹp này không nhỉ??? Ưhm…Chồng nó cũng Ok quá nhỉ? Thử xem sao…
Tra cứu thông tin, lí lịch của Nghê Hạo Tử, tôi bắt đầu “tiến hóa thành tinh” đi quyến rũ hắn. Kỳ này nó còn dám không nhận ra tôi?!
Công ty của Nghê Hạo Tử đúng vào dịp tuyển nhân viên, tôi giả vờ thanh tao thoát tục đến xin việc. Tóc dài xõa ra, đơn điệu với cây kẹp mái hình…con rùa. Quần jean đen, áo phông trắng, mặt chỉ kẻ mắt chứ không trang điểm như mọi khi.
Phòng phỏng vấn, gương mặt Nghê Hạo Tử lạnh lẽo như Bắc Cực. Hứ! Làm cao!
Tôi tuy trong lòng không ưa anh ta nhưng vẫn dịu dàng chớp mi, trả lời lưu loát câu hỏi, khóe miệng cười tươi tắn. Cuối cùng cũng lọtvào vòng trong. Ưhm…Thằng cha này cũng khó “đổ” ghê nha!!! Chậc…
…
Hai ngày sau…
- Anh! Hạo Tử ơi, người ta muốn thử đến nhà anh xem mặt mũi vợ anh ra sao à! Nha??? Nha anh?!!!-Tôi õng ẹo nói, mắt chớp chớp nói với Hạo Tử. Oẹ! Sao mà mắc ói thế này???
- Tất nhiên rồi!-Anh ta bỡn cợt đưa tay vuốt cằm tôi. Tôi mà không kềm chế là tay anh dính dấu răng của tôi rồi a!