Nhân đen thì nhìn tôi, chỉ chỉ về phía Nguyệt, mặt mày tươi như hoa ngũ sắc vậy, cái thằng thấy con gái đẹp là tay chân luống cuống, gì chứ công nhận mày xứng đáng làm bạn tao.
Dựa vào những cử chỉ của tôi và Nguyệt, thầy tôi hẳn nhận ra mối quan hệ quen-biết chứ chưa cảm nhận được quan hệ cô dâu-chú rể của tôi với cô nàng:
-Bạn quen hả, vậy Nguyệt, em ngồi với T ở bàn đó nhé!
Khỏi phải nói tụi anh em trong lớp tôi thì tiếc nuối đến cỡ nào, đứa nào cũng hi vọng được ngồi với cô nàng xinh đẹp và có vẻ tao nhã này chứ. Tôi thì cũng không ngoài lũ con trai đó, nhưng hiển nhiên Dung vẫn là ưu tiên số một của tôi, cô vợ này chưa đủ để đánh bật nàng ra khỏi tâm trí tôi.
Trên dãy bàn thứ ba, Nhân đen nhìn Quỳnh khó chịu, chắc nó cũng không muốn phải chịu cảnh khó chịu khi ngồi với cô bạn im im, nội tâm, lâu lâu cách nhấc gọng kính cũng tỏ ra một cách học giả .
-Thưa thầy, để em ngồi ở đó cũng được!
Cậu học sinh mới mồm mép, chưa gì đã cất lời lên tiếng, muốn ngồi cạnh tôi à, tính sàm sỡ chắc, mồ hôi tôi đổ ra ướt cả lưng áo, vái trời đừng để kẻ thù đội chung bầu trời với con.
-Thôi, Nguyệt ngồi đó được rồi, em ngồi kế Kiên nhé.
Kiên đứng lên, lịch sự nhường cậu học sinh mới ngồi đầu bàn. Nó lúi húi lấy cặp sách chuyển vào trong, càng gần Trang hơn. Vậy là thằng Vũ ngồi cách tôi hai bàn, tuy khó chịu nhưng còn đỡ hơn phải ngồi cạnh với nó. Nếu như vậy thà tôi bị đuổi ra khỏi lớp còn đỡ hơn.
-Lớp ta sĩ số còn năm tám người, hai chín nam, hai chín nữ, cân bằng rồi đấy.
Lớp tôi năm đó bị cho de mất bốn người, bù lại một cặp nam nữ. Ban am tổ khác và một nữ chuyển sang lớp thường, nên tạo ra tình thế âm dương cân bằng này đây.
-Rồi, thầy phổ biến một số nội quy bắt buộc của buổi học thêm trong hai tháng, các em chú ý nghe và đừng cố tình mắc phải, giờ hai em về chỗ ngồi đi.
Cặp đôi mới tiến về chỗ ngồi, đi thẳng giữa đường đi, đối diện thẳng mặt với tôi. Nguyệt thì nhìn tôi, đôi mắt hân hoan, chắc đỡ bơ vơ hơn nếu vô lớp lạ, còn mắt tôi thì dính chằm chằm vào thằng lãng tử, trong đầu băn khoăn không biết là đang nghĩ cái quái gì.
Sau khi nhồi vào đầu học sinh những quy định khắt khe như:
-Không được ăn mặc quá lố lăng!
-Đầu tóc gọn gàng- Tôi khẽ liếc qua mái đầu hơi gợn sóng của thằng lãng tử.
-Không đi muộn-Lần này thầy lại liếc nhìn tôi.
Thêm mười điều không không gì nữa, mà đầu óc tôi thì quan tâm gì nữa. Tâm trạng bối rối với cô vợ từ thời mặc mỗi cái quần đùi đi chơi khắp xóm, đến tâm trạng hối hận với Dung và xen lẫn hơi lo sợ nàng giận, thứ ba là ức chế cái thằng Vũ lãng tử, bởi cái thói tự tin thái quá và cũng tự nhiên ép tôi vào cuộc chiến chẳng liên quan gì đến tôi lắm. Nó thích Ngữ Yên sao không chui vào lớp của Ngữ Yên luôn đi, lại chui qua đây, hay tính nhổ cỏ tận gốc tôi ra.
-Thưa thầy….!
-Vào đi em..
Mặt tôi sững lại, Ngữ Yên bước vào lớp tôi, khẽ lướt qua tôi ánh mắt lộ vẽ hân hoan lâu ngày không gặp. Rồi ánh mắt cô nàng đột ngột chuyện hướng với người ngồi cạnh tôi. Có gì đó khó hiểu, như kiểu đấu tranh nội tâm trong đôi nhãn cầu, rồi lặng lặng quay mặt đi đến chỗ thầy tôi.
-Có lẽ là trao đổi vụ cờ đỏ trực hay gì đó đây mà.
Tôi lẩm bẩm một mình, Nguyệt quay qua tôi nhìn:
-Gì đó bạn?
-Không, không có gì…..
-Sao bất ngờ không?
-Ờ, có, mà sao lại về đây học…
-Ba chuyển công tác ra Bắc làm một hai năm, Mẹ cũng hơi buồn nên đưa Yên về lại.
-Ừ, vậy là học …….
-T với Nguyệt làm quen xong chưa em.
Câu nói của thầy chủ nhiệm không những cắt ngang buổi nói chuyện của hai đứa tôi, lời nói có trọng lượng kéo theo ánh mắt của rất
nhiều người, chứ không muốn nói là của cả lớp. Ngoại trừ hai người: Dung và thằng Vũ.
Thằng Vũ thì tôi cũng chẳng thèm chấp, đơn giản vì bản chất của nó là khinh khỉnh đối với tôi. Người còn lại là người mà tôi mới lo sợ.
-Chắc hắn ta lại hú hí với cô bạn xinh đẹp ngồi bên rồi.
Nếu mà nàng có ý nghĩ này trong đầu thì quả là ngày tệ hại, sáng ra đã bị chia cách, giờ thêm cái tội hú hí này thì chả khác gì tôi là thằng lăng nhăng không đáng tin cậy.
Trái với phong cách của chúng tôi, thường bị thầy la là im im tìm cách tỏ vẻ ăn năn hối lỗi, Nguyệt đứng dậy: