Nó đã hoảng giờ còn hoảng hơn:
_Nhanh lên, đứng dậy đi, tôi đưa anh lên y tế!- Vừa nói nó vừa dìu Mạnh Khoa đứng dậy. Anh chàng đưa tay ra ngăn:
_Không…không sao- Tiếng Mạnh Khoa thở gấp gáp, nhưng anh chàng đã càm thấy đỡ hơn lúc nãy rùi.
_Còn nói là không sao…Mặt anh trắng bệch rồi kìa…..-Nó tiếp tục xốc anh chàng dậy.
_Không sao thật mà…-Mạnh Khoa nói, gắng nở nụ cười để trấn an nó- Tui đỡ nhiều rồi, chỉ là cơn chóng mặt nhỏ thôi mà….
Nó kéo ghế ngồi bên cạnh anh chàng, không nói jie, chỉ đưa mắt lo lắng quan sát. Cơn chóng mặt của Mạnh Khoa dần tan biến, để lại trong người anh chàng một cảm giác khó chịu kì quặc. Thấy vẻ mặt Mạnh Khoa đã hồng hào trở lại, nó lên tiếng:
_Thật là anh không sao đó chứ? Tui chưa bao h thấy anh bị thế này cả!
_Cô đúng là khéo lo…dạo này chắc học bài nhiều nên đâm ra thế- Anh chàng đáp
_Tui không tin- Nó bướng bỉnh- Ai mà chẳng biết, anh học giỏi bẩm sinh, bài vở liếc qua thôi đã thuộc làu làu….Làm jie có chuyện đau đầu vì học nhiều chứ!
Mạnh Khoa im lặng, không nói jie. Nó tiếp:
_Hai tiết cuối anh về nghỉ đi, tui nói Anh Quân [lớp trưởng"> giùm cho….
_Không cần đâu…
Nó ngắt lời, quắc mắc nhìn anh chàng:
_Cái jie mà không cần…Lỡ có sao thì mệt nữa!
Mạnh Khoa đành phì cười, pó tay trước sự cố chấp cứng đầu của “princess bé bỏng”,dù sao cũng chỉ vì người ta lo lắng cho anh chàng thuj mà…Thấy Mạnh Khoa không có dấu hiệu phản kháng, nó mới mỉm cười:
_Về nhà nhớ đi khám đó!
Túm tắt chap trước: Sau khi thoát khỏi bọn du côn, trải qua nhiều chuyện dở khóc dở cười trên đường đi [ex: ăn nhà hàng mà hok có tiền trả, bị rửa chén, dọn đồ bù"> cuối cùng 2 đứa cũng về được tới căn biệt thự của Hy Vân. Về đến nơi, Lâm Danh lao ra ôm nó và con Lam nói với nó rằng Mạnh Khoa đã dầm mưa cả đêm để đi tìm nó. Nó kể với con Lam zụ nó với Thường Khánh…bất đắc dĩ “…”. Nhỏ Lam tiết lộ cho nó lần nó ngủ gục trên vai và ôm Thường Khánh trên xe. Sau đó, tại phòng của Thường Khánh và Mạnh Khoa, hoàng tử máu lạnh đã…bất ngờ, nói “Cảm ơn” với Mạnh Khoa- ‘tình địch’ của mình.
Một ngày sau đó. Tức là khi nó đã đi “du ngoạn” Đà Lạt về đến nhà.
Chiếc minibus chở nó dừng lại trước cổng ngôi biệt thự xinh xắn của nó. Nó bước xuống, khệ nệ ôm theo vali và giỏ xách. Mạnh Khoa và Lâm Danh – 2 ‘con ong’ chắc chắn sẽ xách độ jùm nó, đều đã ai về nhà nấy hết rùi. Xe dừng trc” cửa nhà ng` nào trc” thì ng` í dc zìa nhà trc” mà. Cả con Lam và Thường Khánh của đã pipi nó trc”…
Đang chuyển cái vali xuống đất, nó mất thăng bằng, suýt đánh rơi cái vali. Bất ngờ, từ trong nhà nó, Shin chạy ra, đỡ cái vali hộ nó.
_Hậu đậu vẫn hoàn hậu đậu- Shin phán.
Nó cười hì hì rùi đáp:
_Nếu không hậu đậu thì đâu phải em!
Sau đó, Shin kéo cái vali của nó vào nhà. Nó chỉ việc xách cái túi rất chi là gọn nhẹ, hehehe. Ông anh hai iu vấu đang ngồi trong phòng khách. Ba nó chắc đang ở công ty mất rùi.Nó bước vào, hớn hở la lớn:
_Anh hai, em về rùi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ông anh nó quay đầu ra nhìn, càu nhàu:
_Có cần lớn họng zậy ko? Mà mày có mua quà cho tao không đó?
_Tất nhiên là có rùi!- Nói rồi nó ôm cái vali lại chỗ bàn uống nước.
Kéo dây kéo ra, nó bắt đầu moi ra cả đống linh tinh, chủ yếu là đồ ăn – Đây nè!- Nó đưa cho anh nó một bọc dâu tây với chai nước cốt hoa hồng, cười gian manh, nó tiếp- nhớ ăn dâu tây zới xài nước hoa hồng…da mặt đẹp, mới quyến rũ dc con gái …Chứ để từ hồi anh Shin về trường, 1 nửa fan của anh xé lẻ theo anh Shin, anh bận tâm nhiều quá riết da mặt nhăn nheo hết trơn rùi….
Anh nó nóng máu, cốc iu lên đầu nó:
_Nói nhãm zì zậy con kia?
Nó và Shin phá lên cười, lúc nào nó cũng khoái chọc giận ông anh nó. Xong, nó lôi tiếp hai chang rượu vang ra, đưa choc ho Shin, tươi cười:
_Bà chủ tiệm nói 2 loại này ngon nhất Đà Lạt, em không biết chọn loại nào nên lâý cả hai…
Shin bật cười:
_Cảm ơn nhóc nhiều nhaz!
Anh nó liền lên tiếng phân bì:
_Ê, con kia! Mày phân biệt đối xử zừa zừa thuj nhaz. Sao mày mua vang cho nó, còn tao thì phải hứng…..đồ con gái thế này- Anh nó mếu máo nói rùi đưa bịch dâu tây và chai nước hoa hồng ra trước mặt
Nó nhịn cười, tỏ vẻ nghiêm túc:
_Qùa em gái tặng mà chê, vả lại em cũng muốn tốt cho anh thuj…..Biết thế em không mua, anh không lấy thì trả lại đây!- Nó đưa tay ra, mặt phụng phịu.
Anh nó đành xuống nước, gãi đầu gãi tai, nói:
_Thuj mà, tao xin lỗi, tao nhận là dc chứ jie.
Nó quay mặt, giấu đi nụ cười đắc chí. Shin cũng phải lấy tay bịt miệng mình lại,