Nói rùi nó bật chạy như bay ra khỏi phòng, vì biết thế nào lão Quân cũng khùng lên sau khi nghe nó nói. Không ngoài dự đoán, lão nổi điên, rượt theo nó:
_Đồ quỷ nhỏ! Dám trù ẻo tao nữa hả!? Tốt nhất là đừng có để tao bắt được mày!!!!!
_Thách anh đó! –Nó quay lại bĩu môi chọc tức ông anh- Hehehe
Ba đang ở dưới nhà, nó chạy xuống dưới, đố ông Quân dám làm gì nó trước mặt ba.....hehe, có ngon thì thử đụng zô con gái cưng của ba đi rùi sẽ biết cái cảnh!
Nó cười tinh quái.
Đúng như dự tính, ba nó đang ngồi ở bàn ăn, đợi hai anh em nó.
Nó vừa chạy tới phòng ăn thì anh nó cũng vừa nhảy xuống từ cầu thang....Lão Quân thét:
_Con bé kia! Đứng lại!!!!!!
Nó cắm đầu chạy tới chỗ “cứu tinh”. Ba nó đang tranh thủ đọc báo trong lúc chờ anh nó lên kêu nó. Nó la lớn, mắt sáng rực:
_Ba!!!!!!!!!!!!!!
Rồi nó chạy lại nấp sau lưng papa, ông Nghĩa lên tiếng:
_Gì vậy con?
_Anh hai bắt nạt con!- Nó phụng phịu như con nít.
Nhìn cảnh này, nó nhớ ngày xưa quá. Hồi còn nhỏ, mỗi lần hai anh em nó “thương tàn lẫn nhau” như thế này, nó luôn vịn vào ba để giành phần thắng....Cứ chọc tức lão xong rùi đến núp sau lưng ba.....thế là êm chuyện….
Anh hai nó vừa chạy tới nơi, ba nó nhìn lão:
_Con làm gì em con zậy?
_Nó chọc tức con đó ba!
Ba nó quay đầu lại nhìn nó như đợi một câu giải thích. Nó bèn phân bua:
_Đâu có đâu pa....Tại ảnh cú đầu con trước....
Lão Quân nóng mặt:
_Còn dám nói nữa hả? Là đứa nào gây chuyện trước?!
Nó phồng mang trợn mắt trêu ông anh, làm ổng càng tức nhưng hok làm được jie. Thấy thế, ba nó mỉm cười đôn hậu, lên tiếng can ngăn:
_Thôi được rồi! Hai anh em nhường nhau một tiếng cũng đâu có sao...Hai đứa đi dọn cơm đi, cơm canh nguội hết rồi ăn không ngon đâu!hen
( tGGame.SexTgem.Com chúc các bạn vui vẻ)
Thường Khánh đang hộ tống nó về nhà. Trên đường, nó đòi anh chàng tạt vào một tiệm kem.
Từ tiệm kem, cầm trên tay cây kem Chocolate Lamintons với hai trái cherry trên đỉnh, nó tung tăng bước ra. Hai đứa tiếp tục bước đều bên nhau. Nó hồn nhiên lụm trái cherry bỏ vào miệng. Thấy Thường Khánh bước đi mà mặt lạnh hơn tiền, nó lụm trái còn lại, đưa cho anh chàng:
_Ăn hok?
_Tôi ghét trái cây màu đỏ.- Anh chàng hững hờ đáp gọn.
Nó bĩu môi:
_Không ăn thì tui ăn! Làm giá!
Tự nhiên thấy chán cái cảnh hoàng tử băng giá này quá. Lâu rồi nó không được thấy Thường Khánh cười. Một ý nghĩ “điên rồ” hiện lên. Nó khều anh chàng.
Thường Khánh quay qua. Bất thình lình, nó ịnh nguyên cây kem lên mũi mình [hắc hắc">. Một thoáng sững sờ, nhưng Thường Khánh nhanh nhẹn phục hồi nguyên trạng- lạnh lùng.
_Cô thích làm mấy cái trò con nít đó lắm à? Mau kiếm cái jie lau đi, trông khiếp chết được!
Hic, nó vừa hy sinh cây kem iêu quý để được thấy người ta cười.....Zậy mà, công cốc lại còn bị bảo là khiếp. Nó tức đến nỗi muốn xé hắn ra.
Nhưng trớ trêu thay, phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí :....Về đến trước cổng nhà nó. Đang đùng đùng giáng từng “bước ngọc” thì......nó đạp trúng một cái zỏ chuối ai ăn rùi vứt bậy xuống đường. [Con gái gì mà chả biết ý tứ....">
Nó trượt chân lên cái vỏ chuối đáng nguyền rủa ấy và tiếp đất một cái “Rầm!” Ê hết bàn tọa.
Đau phát khóc lên được, xuýt xoa xong, nó cầm cái vỏ chuối lên, tức tối liệng một cái vèo. Cái vỏ bay ra xa.
_Đáng ghét! Đang bực mà ông trời cũng không tha!!!!!!!- Nó hét lên.
Thấy điệu bộ của nó, Thường Khánh không giấu nổi nụ cười. Anh chàng đưa tay ra trước mặt nó.
_Đứng lên nào. Đừng la ầm lên thế, người ta cười cho đấy!
Nó định gân cổ cãi lại, nhưng vừa ngước mặt lên, nó đụng ngay nụ cười tỏa nắng của hắn. Phải công nhận khi cười, hắn đẹp trai hơn ngàn lần bình thường. Nụ cười ấy còn toả sáng và ấm áp hơn cả các tia nắng Mặt Trời nữa.....
Nó đưa tay cho hắn kéo lên trong vô thức. Tự nhiên mọi bực dọc nãy giờ tan biến hết. Nó định thần lại, hí hửng như trẻ con, huých vai hắn:
_Cuối cùng anh cũng cười rồi nhé! Thỉnh thoảng anh cũng nên cười như thế, zậy sẽ đẹp trai hơn đó!
Thường Khánh không nói gì, nó đâu biết anh chàng đang “e thẹn” vì câu nói của nó. Nó tiếp tục hồn nhiên:
_Thôi tui zô nhà đây, cảm ơn về buổi đi chơi nhá!
Nói rùi nó vẫy tay chào hắn và nhí nha nhí nhảnh chạy vào nhà. Chợt, trong lòng Thường Khánh dâng lên một xúc cảm lạ kì.
----------------------------------------
Trên chiếc limousin màu trắng quý phái và sang trọng đang chở nữ hoàng điện ảnh Hàn Quốc Lee Son Jin.