Nhưng Trung bảo là đối tác lần này đầu tư rất lớn cho dự án nên đích thân giám đốc là nó phải đi, còn Trung anh ta giúp nó quản lý công ty. Nó không muốn đi một mình, nó bảo cùng thư ký kế toán đi, cô là Ly, tính khí thất thường, nhưng nó biết cô ta tốt chứ không hề xấu xa vì nó có tiếp xúc trò chuyện, tuy hơi khùng một tý nhưng rất chăm chỉ trong công việc.
Về nhà sắp xếp đồ đạc vào ba lô, chuẩn bị xong xuôi hết nó lăn đùng ra ngủ. Sáng, hiện tại nó đang ngồi trên xe buýt với cô nàng Ly. Vì cô ham vui nên bảo đón xe buýt. Ly hưng phấn hát suốt đường đi, nó thì ngồi ngủ queo.
-Tới rồi, há há..tới rồi! Xuống thôi giám đốc! Nhanh!_Ly kéo tay nó khi còn đang ngáy ngủ.
Ra khỏi xe bãi xe buýt, nó mới tỉnh hẳn, không khí ở biển thích thật, rất trong lành đậm đà hơi muối biển. Rồi hai đứa bắt taxi tới khách sạn. Trên đường đi, Ly nói cho nó biết về giám đốc công ty Thịnh Phát, nào là trẻ đẹp trai chói loá, nào là thông minh xuất chúng, ôi thôi,..đem hết những thứ đẹp đẽ gắn cho cái tên giám đốc đó. Nhưng cũng tốt, may ra không phải là một ông giám đốc già khó tính.
Mà nó tự hỏi không biết cái tên giám đốc lần này như thế nào mà cô Ly của ta lại mê tít thế cơ đấy. Mà nhắc tới đẹp trai tự dưng nó nhớ hắn quá, mấy hôm nay kể từ lần đó chẳng thấy tăm hơi hắn đâu. Hay tại nó phũ phàng quá nên hắn nghỉ quẩn? Thắt cổ hay uống thuốc độc chết rồi? Ôi không thể, hay hắn có cô nàng nào khác rồi? Xì, hôm đó còn bảo năm năm chờ nó, mãi yêu nó cơ mà!
-Ấy da.._Nó thở dài.
Ly thấy vậy thì hỏi.
-Giám đốc sao vậy? A...giám đốc tới rồi kìa!_Cô nàng lôi nó phi như bay vào khách sạn.
-Nè tới đây để hợp tác làm ăn đấy nhé! Chứ không phải đi chơi đâu à!_Nó nói khi đang trên đường tới phòng.
- Yes, Director!_Cô cười giơ tay theo kiểu quân đội.
Nó cười, rồi cả hai bước vào phòng, căn phòng vô cùng rộng rãi, Ly thích thú chạy hết phòng. Lúc đó một cuộc gọi tới, số của anh trưởng phòng bên đối tác.
-Vâng, tôi Ngọc giám đốc công ty chi nhánh Nguyễn gia xin nghe ạ!
-<À vâng, thưa cô tôi là trưởng phòng Khang công ty Thịnh phát đây ạ! Tôi từng gặp với cô đấy!>
-À, tôi nhớ!
-
-À, tôi sẽ tới! Vâng chào anh!_Nó gát máy, quay sang bảo ly thay đồ, và cả bắt taxi tới nhà hàng.
Đó là một nhà hàng cạnh bờ biển. Vừa bước vào quán thì nhân viên phục vụ bước lại dẫn tới bàn đối tác của nó.
Một chàng trai với tướng mạo phi phàm, nước da trắng mịn, khuôn mặt thiên thần với cái miệng nở nụ cười chết ruồi à không chết người. Mái tóc nâu bồng bềnh lãng tử. Vận trên người là một chiếc quần bò cá tính với chiếc áo sơ mi hở bờ ngực rắn chắc. Bên cạnh là một chàng trai cũng tầm hai mươi mấy, khuôn mặt điển trai nhưng hơi lạnh, bộ đồ vest càng tôn thêm dáng vẻ nghiêm túc.
Nó há hốc mồm khi đối tác của chính là..
-Hoàng Tú?!!!anh..ơ.._Nó lắp bắp nói.
-Chào cô, đối tác của tôi không ngờ là một cô gái xinh đẹp thế này._Hắn đứng dậy, lịch sự đưa tay bắt.
Nó vẫn còn đang rất đỗi ngạc nhiên thì Ly huých nhẹ tay nó.
-Giám đốc..
-À ờ.._Nó giơ tay bắt. Rồi cả bốn cùng ngồi xuống.
Cô Ly hám trai cứ nhìn chàng trưởng phòng suốt. Nó ngồi im lặng một lúc thì Khang bắt chuyện về dự án. Vậy là nó cùng anh và hắn luyên thuyên bàn về công việc. Sau khi thức ăn dọn ra, hắn mời nó một ly rượu vang về sự hợp tác lần này. Nó cũng không nói gì lẳng lặng uống. Rồi cả bốn người ngồi ăn, bao trùm họ là một sự im lặng, thỉnh thoảng hắn bắt chuyện bằng những câu như thời tiết ở biển thật tốt, hay đại loại là vậy, tuy nhiên, đáp lại là chỉ có cô Ly hám trai, nó và Khang ngồi im lặng. Bữa
ăn nhanh chóng kết thúc.
Nó tạm biệt họ rồi cùng Ly về phòng. Một ngày trôi qua nhanh chóng. Vẫn còn năm ngày ở đây, thật sự không biết nó sẽ như thế nào nữa, nó không ngờ lại gặp hắn trong trường hợp thế này! Là đối tác làm ăn với nhau. Miên man suy nghĩ nó chìm vào giấc ngủ. Đã gặp lại được hắn, nó bỗng chố cảm thấy vui vui.
Còn hắn, giờ đang nhâm nhi ly rượu vang đỏ, dáng người thong thả bắt chéo chân trên chiếc ghế nệm nhìn ra cửa sổ. Từ lúc gặp nó thì hắn bận bịu với công việc, hắn cũng muốn tìm nó lắm nhưng không có thời gian, nhưng khi biết được nó là đối tác của hắn trong dự án lần này, hắn vui, phấn khởi khiến Khang cũng hơi bất ngờ, nhưng anh chóng hiểu ngay chuyện khiến tổng giám đốc lại vui như vậy. Thật sự hắn rất vui, vui không gì tả! Hắn mong chờ ngày mai mau mau tới, vì ngày mai có thể gặp nó, cùng nó làm việc! Ôm nụ cười tươi rối đi vào giấc mộng.