Nhưng chiếc áo bướng bỉnh ấy không cho phép tôi đi. Người con trai vẫn im lặng chứng kiến những hành động ngốc nghếch vừa rồi của tôi và hình như cậu ta chẳng để tâm gì đến chiếc váy này cả. Càng nghĩ đến phản ứng của Thanh Nam, tôi lại càng thêm bực bội. Hà Vy ơi, rất có thể sau đêm nay mày sẽ không được giải thoát, đến suốt cuộc đời mày cũng sẽ không được giải thoát.
Không phụ lòng tôi, chiếc váy đã được rời khỏi cái ghế. Tôi nhẹ nhõm đứng phắt dậy và …Á…. Á… Á ….Á…
Tôi hét toáng lên khi phát hiện, chiếc váy đã bị rách một đường dài thật dài. Điều đó cũng có nghĩa là, tôi sẽ chắng thể đi đâu nếu không muốn người ta nhìn thấy cái cảnh hay ho này.
Thanh Nam nhìn tôi như một pho tượng. Tôi không quan tâm, tôi chỉ muốn thoát khỏi cái nơi quỷ quái u ám này. Tôi bướng bỉnh rời đi và tất nhiên không quên dùng một tay mình để che lại chiếc váy bị rách.
- Đứng yên đấy!!!!!!!!
Giọng của người con trai ấy vang lên, tôi đứng sựng lại và chờ đợi những gì tiếp theo sau đó mà cậu ấy định nói. Bỗng dưng, tôi cảm nhận được có một hơi ấm lan tỏa trên người mình, một vòng tay ôm tôi thật chặt thật chặt khiến tim tôi như muốn ngừng đập. Cậu ấy thủ thỉ vào tai tôi:
- Thanh Phong… có thể thay thế cho Thanh Nam được không? Vịt Con Xấu Xí?
Tôi hoảng hốt quay mặt lại nhìn, trong bóng tối mờ mờ ánh đèn, gương mặt người con trai ấy như thiên sứ. Thì ra tôi đã lầm, người-mà-tôi-tưởng-là-Thanh-Nam thì ra không phải là Thanh Nam. Tôi như muốn độn thổ xuống đât, muốn tìm một nơi nào đó để chui xuống để không phải xấu hổ trước mặt Thanh Phong. Thường ngày Thanh Phong hung hăng như thế, nóng tính như thế, dữ tợn như thế, nhưng tại sao hôm nay, cậu ấy lại có thể hiền như thiên sứ, nụ cười ấm áp làm xao xuyến lòng người. Quái, sao lúc này, tôi lại cảm thấy Thanh Phong đáng yêu đến như thế chứ?
Tôi dùng hết sức đánh mình một cái thật đau vào đầu rồi theo một phản xạ vô điều kiện, tôi la toáng lên. Thì ra nãy giờ tôi không nằm mơ, không phải tôi đang mơ, là sự thật, sự thật…
- Xấu xí, cậu làm gì vậy?
- À…không…
Thanh Phong nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt sâu thẳm của cậu ấy như muốn hút tôi vào một mê cung, một mê cung không có lối ra. Tôi thật sự không biết làm gì trước câu nói ban nãy của cậu ấy. Nói đúng ra, không phải tôi đang mơ. Nhưng Thanh Phong có nói đùa hay không, tôi không biết được.
- Thanh Phong, nói thật cho tôi biết, cậu nói giỡn hay nói chơi vậy?
- Đồ khùng! – Thanh Phong thẳng miệng mà mắng tôi như thê, biết ngay mà, Hà Vy xấu xí, mày chỉ có thể làm công cụ cho người khác đùa giỡn mà thôi.
- …….
Có tiếng động ngoài sau, tôi và Thanh Phong cũng quay mặt lại xem xét xem có ai đang bước vào. Một vài người đang từ từ tiến dần vào, và luôn miệng gọi “Hà Vy! Hà Vy”
- Đừng sợ!
Thanh Phong trấn an tôi rồi từ từ cởi áo khoác ra khoác lên người tôi rồi nói nhỏ:
- Đi ra đường sau, tôi đưa cậu về, cậu đúng thật là, không có tôi, cậu sẽ chẳng làm được gì!
Tôi ngoan ngoãn nghe theo lời Thanh Phong, thôi kệ, cũng xem như tôi sẽ thoát khỏi cái nơi này. Cũng xem như, nãy giờ Thanh Nam không nghe được những lời ngốc nghếch mà ban nãy tôi nói. Cũng xem như, Thanh Phong đã giải thoát cho tôi. Vì thế, tôi không có lý do gì mà không nghe lời cậu ấy.
Chiếc SH chạy vù vù với tốc độ chóng mặt. Tôi hốt hoảng nói nhơ với Thanh Phong:
- Cậu đừng chạy nhanh quá, sẽ gây tai nạn đấy!
- Cậu sợ thì…. ôm tôi đi!
- Cậu….
Thanh Phong, cậu ấy có say không? Sao hôm nay tôi nghe toàn những lời khó hiểu vậy?
Mặc dù ngồi sau xe cậu ấy đã quen, nhưng hôm nay Thanh Phong chạy với tốc độ thật kinh khủng, tôi rất sợ nhưng không thể… không thể ôm cậu ấy…
Không phải tôi sợ cậu ấy lợi dụng tôi, chẳng phải cậu ấy nói, tôi “điện nước không có” sao?
Cũng không biết tôi đang lo sợ chuyện gì, chỉ biết rằng, tôi không thể ôm cái thân hình rắn chắc vững chãi trước mặt mình. Vì đơn giản, tấm lưng ấy, không thuộc về tôi….
- Không ôm tôi, sau này đừng hối hận nhé! – Thanh Phong quay ngoái lại nói với tôi, nhưng tôi không quan tâm cho lắm, bởi vì thực tế tôi không có quyền làm như vậy.
Tôi im lặng trên suốt con đường về nhà, khi đưa tôi về tới nhà, Thanh Phong nói:
- Cậu đúng là có sức mạnh vô biên, chiếc váy tôi đưa là hàng hiệu đấy, trừ phi cậu dùng kéo cắt, nếu không nó sẽ không thành rách làm 2 mảnh như bây giờ đâu!
Chiếc SH vù một cái phóng đi thẳng. Tôi đứng ngây người ra đó đế suy nghĩ lại cái thái độ ban nãy của Thanh Phong, có phải cậu ấy vừa tỏ tình với tôi không đây? Chắc không phải đâu, nhìn thái độ của cậu ấy bây giờ, không thể nào, không thể nào….