Một chiếc xe du lịch chạy lên trước mặt tôi rồi bỗng dưng chặn đường tôi lại, theo như ấn tượng ban đầu, chiếc xe này có vẻ hơi quen quen. Khi chủ nhân của nó bước ra, tôi xác định linh cảm của mình là không sai. Dáng người dong dỏng cao, mái tóc xề xòa màu hạt dẻ, gương mặt tỏa sáng như thiên thần nhưng phảng phất một chút lạnh, lạnh như băng tuyết mùa đông. Đó là ấn tượng hiện giờ của tôi về Thanh Nam. Làn môi mỏng của cậu ấy khẽ nhếch lên đôi chút rồi dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi. Ánh mắt ấy bỗng chốc làm tim tôi rối bời, gương mặt anh tuấn ấy ẩn lên sau ánh nắng chiều rực rỡ khiến cậu ấy đẹp hơn bao giờ hết. Tôi có chút ngượng ngùng nên lùi về sau để không phải bị cậu ấy bắt gặp mặt tôi đang đỏ bừng lên. Thanh Nam thấy tôi như thế nên thôi không tiến lại nữa, cậu ấy chợt nắm lấy bàn tay tôi khiến tôi không làm chủ được cảm xúc của mình, rồi cậu ấy đặt vào tay tôi một tờ giấy, lạnh lùng nói:
- Thứ 7 khi nào chuẩn bị xong điện cho tôi, tôi sẽ qua đón cậu. Còn nữa, cậu không được đi chung với Thanh Phong dù với bất cứ lý do gì đi nữa, nghe rõ chưa?
- ………. (tim còn đang đập thình thịch nên tạm thời không nói gì được ^^).
- Cậu có nghe rõ chưa? Trương Hà Vy?
Dường như Thanh Nam không nhẫn nại được nữa nên đã cáu gắt với tôi. Đến lúc này tôi mớis thực sự tỉnh mộng và nhịp tim đã đập lại bình thường. Tôi nắm chặt tờ giấy trong tay rồi rụt rè đáp:
- Ừ, biết rồi!
- Nhớ ăn mặc cho đẹp vào!
Thanh Nam nhẫn nại nói xong câu đó rồi bước vội lên xe, không quên ngoái đầu lại nói vọng ra:
- Nói với Thanh Phong đừng nói với mẹ tôi thứ 7 là sinh nhật bà!
- Tại sao? – Nhà họ thật là khó hiểu, tôi không giấu được thắc mắc nên tranh thủ hỏi trước đi Thanh Nam lái xe đi.
- Tôi muốn cho mẹ tôi một bất ngờ.
Chiếc xe vô tình chạy đi một mạch. Còn tôi cứ đứng trơ ra đó rồi suy nghĩ lại những chuyện vừa mới xảy ra. Tôi có nằm mơ không đây, Thanh Nam vừa nắm tay tôi, dù chỉ là để đưa một tờ giấy nhưng cái cảm giác khi tay chạm tay vẫn còn vương vấn. Hai má tôi đang nóng bừng lên và trong lòng dâng lên một cảm xúc nhè nhẹ. Nó không giống như cảm giác khi tôi đi chung với Thanh Phong, không giống cái cảm giác khi tôi nói chuyện với Thanh Phong. Thật khó hiểu, Thanh Nam và Thanh Phong, họ là anh em sinh đôi nhưng sao lại có thể tạo cho tôi hai cảm giác khác nhau hoàn toàn như thế?
Vừa về tới nhà, tôi hì hục dắt xe vào và không quên cất thật kĩ tờ giấy mà Thanh Nam đưa, mặc dù trong đấy chẳng có gì ngoài số điện thoại dài ngoằn nhưng cứ khiến tôi cứ muốn nhìn mãi không thôi. Tôi khẽ mỉm cười rồi chạy vọt ra sau bếp. Giờ này là buổi chiều nên cảm giác đói bụng đang hành hạ tôi. Mẹ tôi giờ này không có nhà nên trong căn nhà này yên ắng hẳn. Dù trong nhà tôi không có sự xuất hiện của người trụ cột gia đình, nhưng tôi biết rõ, 15 năm qua, mẹ tôi đã cố gắng thay thế và làm điều đó. Nếu ai nhìn vào căn nhà tôi và nói nhà tôi thiếu đi hạnh phúc gia đình vì trống vắng tiếng nói của người cha, thì tôi xin nói rằng, mẹ tôi đã làm được điều đó và tôi rất rất hạnh phúc về gia đình nhỏ nhắn của mình, gia đình mà đối với bất kì ai đều nghĩ rằng mang nhiều khiếm khuyết.
Reng…reng…reng….
Tiếng chuông điện thoại trong nhà làm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Chẳng biết ai mà lại điện đúng giờ đến thế, đang lúc trong lòng được một chút yên bình và thanh thản thì lại nhẫn tâm mà phá tan nó. Tôi bực bội lẩm ba lẩm bẩm rồi bắt máy, đầu dây bên kia là một giọng nói chẳng quen mà cũng chẳng lạ. Tôi đoán là Thanh Phong, vì chỉ có Thanh Phong mới có một chất giọng đăc trưng và không đụng hàng như vậy. Nhưng cũng thật lạ vì hôm nay giọng Thanh Phong không lớn như thường ngày, ấm lượng hình như giảm đến mức tôi thiểu. Khi thấy có người bắt máy Thanh Phong vội lên tiếng:
- Vịt con xấu xí, nói cho tôi biết, hồi nãy thằng Thanh Nam nói gì với cậu?
Tôi giật mình trước câu hỏi của Thanh Phong, sao cậu ấy biết tôi đã gặp Thanh Nam hồi chiều chứ?
- Có gì đâu, mà sao cậu biết?
- Không có gì sao? Không có gì sao tôi thấy nó nắm tay cậu?
- Cậu…. cậu thấy à?
Dường như Thanh Phong không giữ được bình tĩnh nữa. Cậu ấy bắt đầu quay lại phong cách ban đầu của mình, bắt đầu quát tháo tôi:
- Cậu không cần quan tâm đến chuyện đó. Trả lời đi, nó đã nói gì với cậu?
Được rồi được rồi, Thanh Phong, cậu muốn biết thì lão bà bà sẽ cho cậu biết. Tôi lấy hết sức cộng với lòng can đảm vốn có của mình, nói rõ ràng từng chữ một: