- TÔI BẢO CẬU RA KHỎI NHÀ TÔI NGAY!!!!
Mẹ tôi hét lớn, giọng hét của bà lúc này chắc có thể khiến cả trái đất chao đảo. Nhưng Thanh Phong cũng không phải tay vừa, cậu nghênh nghênh với mẹ tôi:
- Bác làm gì mà mắng tôi? Cả mẹ tôi cũng không dám.. mà bác dám???
- Mày… ra khỏi nhà tao!!!!!!!!!!!!!!
Lúc này, tôi chỉ biết kiếm cho mình một góc nhà để tránh nạn, người ta nói, “trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chịu”. Tôi sớm nhận ra điều đó nên nhanh chóng tìm nơi trú thân, để họ cãi nhau chán rồi cũng sẽ ngưng thôi.
Rốt cuộc, sau 10 phút cãi nhau kịch liệt, Thanh Phong cũng chào thua mẹ tôi rồi hậm hực leo lên xe chạy về. Tôi được dịp thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm giác nhẹ nhõm không được lâu thì tôi bắt gặp mặt mẹ tôi đang nóng hầm hầm như một ngọn lửa có thể thêu cháy cả căn nhà này. Trước rất ít khi tôi thấy mẹ tôi nổi nóng như thế, nên giờ phút này đây, tôi không biết phải làm gì để bà có thể hạ hỏa được.
- Mẹ… - Tôi nhỏ nhẹ.
- Không dám! – Mẹ tôi tức giận không thèm nhìn tôi lấy 1 cái.
- Thôi mà mẹ…
- Tôi đâu dám làm mẹ chị, chị quen tòan dân nhà giàu hống hách, tôi đâu dám nhận là mẹ chị đâu!
- Mẹ…. đừng tức giận nữa mà, cậu ấy chỉ thuận miệng nói vấy thôi, tình tình cậu ấy ngông nghênh hống hách đó giờ rồi, con cũng có muốn đi chung với cậu ấy đâu, tại cậu ấy cứ bắt ép con đấy chứ…
Mẹ tôi dần dần đổi sắc mặt, mẹ quay sang nhìn tôi rồi hỏi:
- Bạn chung lớp với mày à?
- Dạ…
- Vậy sao nó lại ở đây?
- Dạ….
Tôi á khẩu không biết phải trả lời sao, chẳng lẽ nói rằng, Thanh Phong thiếu gia ăn trực nhà mình đấy mẹ à! Như vậy không được, nhất định không được. Đấy không phải gọi là ăn trực, mà là… là gì nhỉ? Theo như tôi hiểu nôm na, cũng như tầng lớp vô sản bị bốc lột sức lao động…. nhưng không biết phải trả lời sao để mẹ tôi hiểu đây nữa.
- Nhà nó có gia giáo không? Sao lại ăn nói mất lịch sự thế? – Mẹ tôi lại hỏi.
- Dạ, có mẹ à, nhà Thanh Phong rất có gia giáo (ái chà, tôi tâng bốc cậu lên 9 tầng mây luôn rồi đấy Thanh Phong à)
- Thê… sao lại nói chuyện giống như người không có gia giáo 1 chút nào thế?
- Da.. chuyện đó…. À… mà Thanh Phong là con trai của dì Mỹ Lệ đấy mẹ à!
Tôi chợt nhớ ra một điều quan trọng, nếu nói cho mẹ tôi biết, Thanh Phong là con trai của dì My Lệ thì ít ra cũng có thể bớt thành kiến của mẹ tôi đối với Thanh Phong đôi chút.
Mẹ tôi trố mắt nhìn tôi một hồi lâu rồi chợt lên tiếng:
- Không thể nào, không thể có sự khác biệt như thế được! Mẹ nó hiền dịu nết na như thế, sao lại có một thằng con trai ngỗ nghịch nghông nghênh như vậy được.
- Không đâu mẹ ạ, thật ra, Thanh Phong còn có một người em trai sinh đôi, cậu ấy….
Nhăc đến Thanh Nam, không hiểu sao mặt tôi lại đỏ bừng lên, tim đập thình thịch, tôi không sao tự chủ được cái cảm giác của mình. Cold boy như cậu ấy, có thể khiến khá nhiều cô điêu đứng, trong đó…. chẳng biết có tôi không nhỉ? Tôi chợt lắc lắc đầu để xua tan cái suy nghĩ của mình, thực tế, tôi không có quyền nghĩ như thế, tôi không có quyền nhìn thẳng vào mặt Thanh Nam mà nói chuyện.
Thực tế…. là như thế….
- Sao? Thằng em sinh đôi của nó, cũng ngang ngạnh và ngông nghênh như nó chứ? – Mẹ tôi chợt hỏi tôi sau một hồi lâu không thấy tôi nói tiếp câu nói của mình.
- Dạ, không mẹ à, cậu ấy tên Thanh Nam, rất hiền và học giỏi.
- Sao anh em sinh đôi mà tính cách khác nhau 1 trời một vực như thế?
Mẹ tôi thuận miệng nói ra câu đó rồi chợt thở dài:
- Cũng đã hơn 20 năm nay, mẹ và Mỹ Lệ không gặp nhau, giờ đây con cái lớn cả rồi. Thời gian đúng là trôi nhanh thật.
Nói rồi mẹ tôi đi thẳng vào bếp nấu cơm, lúc này tôi mới thực sự nhẹ nhõm, mẹ tôi đã qua cơn giận rồi. Mong sao sau này Thanh Phong đừng đến nhà tôi nữa.
CHAP 25: TIẾP TỤC BỊ XỎ MŨI
RẦM!!!!!!!!!!!!!!!
Một quyển vở vô tội được đập mạnh xuống bàn tôi. Ngước mặt lên, tôi bắt gặp ánh mắt đầy sắc lửa của Huyền Trân. Tôi vô tội hỏi:
- Gì thế?
- Tao đã cảnh cáo mày thế nào? Mày cứ thích đi với Thanh Phong vậy à? Sao mày mặt dày thế?
- ……
- Sao? Không nói được gì à? Hay là mà đang đợi Thanh Phong của mày đến? cho mày hay, về nhà mà soi gương lại đi, xấu như ma mà trèo cao hả con!
- Cậu ăn nói gì kỳ cục thế?
Cuối cùng tôi cũng không chịu đựng được mà cãi lại, Huyền Trân cứ thích đẩy tôi vào đường cùng, cứ thích bắt nạt tôi. Tôi không thể cứ để chuyện đó tiếp tục diễn ra được.