Tôi vội xua xua những ý nghĩ thi nhau chớm lên trong đầu mình, vì tôi biêt rằng, những suy nghĩ của tôi rất xa vời, cả đời này tôi cũng không thể nào với tới.
- Vịt con xấu xí!
Một giọng nói vang lên phía sau. Tôi chợt mỉm cười. Chẳng biết sao tôi có cảm giác rất rất vui khi nghe được câu nói đó. Câu nói ấy chắc hẳn sẽ khiến nhiều người buồn và tủi thân, nhưng tôi thì hoàn toàn ngược lại. Không biết có phải tại vì lâu quá không được nghe nên khi nghe lại cảm thấy vui?
- Này, làm gì thế hả? Không nghe tôi gọi à? – Thanh Phong lại giận dữ với tôi, nhung lần này tôi lại cảm thấy vui vui thay vì bực tức.
- Hihihi
- Làm gì mà cười vậy hả? Sao hôm nay lội bộ về thế? – Thanh Phong vừa ngự trị trên chiếc SH, vừa hỏi tôi.
- À, không có gì, xe đạp tôi bị hư.
- Vậy à! Vậy thì…tiếp tục về đi nhé, tôi đi trước đây!
- Ơ….
Chưa kịp nói gì thì Thanh Phong thiếu gia đã rồ ga rồi phóng đi thẳng.
Một cảm giác hụt hẫng trong lòng.
Cũng có thể, nửa tháng nay, Thanh Phong không hề giận tôi, chắc có lẽ bởi vì....tôi… không đáng để cho cậu ấy để tâm.
Chắc có lẽ, nửa tháng nay, chỉ có mình tôi khư khư giữ những cái suy nghĩ ấy trong lòng…
Để bây giờ, chỉ có một mình tôi thất vọng…
Quái, sao lại thấy sóng mũi cay cay thế này?
Tại ngoài đường quá nhiều bụi, hay tại một lý do nào khác?
Quên đi quên đi, người ta là hotboy, sao có thể để tâm đến mình chứ…
Tôi cô lắc lắc đầu để xua đi cái suy nghĩ ấy trong đầu mình.
Hà Vy, mày hãy xem như chưa từng có những ngày tháng đó. Mày hãy xem như Thanh Phong mà mày gặp chỉ ở trong giấc mơ, một giấc mơ mà thôi…
CHAP 17:
- Đồ ngốc, đồ khờ, làm gì mà khóc vậy hả?
Chiếc SH ban nãy quay lại phía tôi, chủ nhân của nó cười với tôi, một nụ cười ấy khiến lòng tôi cảm thấy ấm áp.
- Không có gì, không có gì – Tôi cố lau những giọt nước mắt còn sót lại, cười hì hì với hắn.
- Cậu đúng là, vừa ngốc vừa khờ, nói dối cũng chẳng có kinh nghiệm – Thanh Phong vừa mắng tôi, vừa quăng ngay cho tôi cái nón bảo hiểm.
Lòng tôi thấy vui hẳn lên. Vui vì còn có thể nghe được những lời quát mắng đó.
Hôm nay, cũng như thường ngày, Thanh Phong chạy xe với tốc độ chóng mặt, cũng khoảng 60km/h. Khi gặp một ổ gà hay ổ voi, Thanh Phong không lượn lách, cũng không bay ngang qua mà cậu ấy giảm tốc độ đột ngột. Thật đúng là, chuyện lạ thế giới.
Bỗng, bất chợt cậu ấy lên ga, khiến tôi như có một phản xạ có điều kiện ôm chặt cái thân hình trước mặt. Một cảm giác thật ấm…thật ấm….
- Ôm đã chưa? – Thanh Phong vừa lái xe vừa quay lại nói với tôi.
- Á…á…xin…lỗi…
Tôi hoảng hồn buông cậu ấy ra, thật sự tôi không hề hay biết tôi đã làm cái chuyện quái quỷ gì nữa.
- Mà sao cậu lại đưa tôi về? Chẳng phải cậu không để tâm đến tôi nữa sao?
Tôi ngồi ngoài sau, thấy không có chuyện gì làm, nên hỏi như thế, vừa giết chết sự buồn bã, vừa khiến Thanh Phong có thể vì thế mà chạy chậm lại.
Lời nói của tôi thật có hiệu quả, Thanh Phong không những chạy chậm lại mà bỗng dưng thắng cái “két” khiến tôi lại phải tiếp tục ngã dúi dụi ra trước. Tôi hoảng hốt:
- Cậu làm cái gì vậy hả? Lời dụng tôi à?
Tất nhiên, con gái ai cũng nhạy cảm trước những hành động như thế, và tôi là con gái 100% nên hốt hoảng trước chuyện này là bình thường thôi mà.
- Cậu mơ á? Người như cậu thì…. – Thanh Phong nhìn tôi một lượt từ trên xuống, chắc sắp đưa tôi xuống địa ngục rồi đây – Điện nước không có, lại chẳng xinh đẹp gì…
Đấy đấy, tôi biết lắm mà, cậu ấy mở miệng với tôi chỉ có thế thôi, chỉ có bấy nhiêu đó thôi. Thanh Phong là đồ vô duyên, là đồ xấu xa, là đồ chỉ biết khinh thường người khác…
Vì thế, tôi chỉ ỉm lặng trước những lời lẽ đó. Vì đơn giản tôi không biết phải trả lời với cậu ấy như thế nào. Biết trả lời sao khi những thứ ấy đều do trời thương tình mà ban cho chứ tôi không hề muốn như vậy.