- À, tôi cũng không biết, cũng là một người lịch sự. Nhưng mỗi người có một cách nhìn khác nhau, cách nhìn cuả tôi chắc sẽ không giống với cách nhìn của cậu đâu!
Tôi trả lời mà lương tâm vô cùng cắn rứt, chẳng lẽ phải nói thật với cô ấy rằng, Thanh Nam là con người ngạo mạn, khó ưa, lạnh lùng, đa nhân cách hay sao?
- Thế à, thế thì, bạn…thây tôi….như thế nào?
- Sao bạn lại hỏi vậy? – Tôi vô cùng ngạc nhiên hỏi lại cô ấy, càng thêm lo sợ không biết cô ấy sẽ hỏi câu gì tiếp theo.
- À, không có gì! – Cô ấy phân bua, khuấy vội cốc trà sữa rồi từ từ đưa lên miệng uống.
- Mà cậu tên gì nhỉ?
- Tôi tên Hạnh Như – Cô gái lặng nhìn khoảng không gian bên ngoài, trả lời trong vô thức.
Đúng rồi, chính là cái tên Hạnh Như này. Chả trách dì Mỹ Lệ cứ khen cô ấy chầm chầm, ngay cả tôi cũng có thiện cảm với cô ấy cơ mà.
- Mà sao bạn biết tên tôi? – Tôi ngơ ngác nhớ lại lúc này, chính Hạnh Như đã gọi tên tôi trước mà.
- Tôi học chung trường với cậu đấy, lớp 10A7. Tôi đã từng nghe qua thành tích học tập của cậu và tôi rất ngưỡng mộ cậu. Cho đến ngày 20-10 khi Thanh Nam mua hoa chỗ cậu, tôi mới có dịp được gặp cậu. Trông cậu thật dễ thương.
Ách, câu nói của Hạnh Như khiến tôi súyt đánh rơi ly nước khi đang cầm trên tay. Đây thật sự là chuyện lạ Việt Nam. Hạnh Như là người thứ 2 sau mẹ tôi đã mở miệng khen tôi. Có thật không đây? Hay là, cậu ấy chỉ đùa?
- Cậu cứ đùa hoài, cậu là người đầu tiên khen tôi đấy – Tôi cười cười để xua đi cái ngượng trong lòng mình.
- Tôi không đùa đâu, đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với cậu nhưng tôi có cảm giác cậu rất dễ gần. Chả trách dì Mỹ Lệ lẫn dì Ba cứ khen cậu suốt.
- Thật….thật…vậy à?
Tôi lắp bắp như không tin vào những gì mình vừa nghe. Cảm giác cứ như đang bay trên không trung vậy.
- Thật, thôi, tôi có chuyện muốn nói với cậu.
- Chuyện gì?
Một cảm giác không được an toàn cho lắm khi nói chuyện với Hạnh Như. Có phải chăng, cậu ấy không phải là con người đơn giản?
- Gia đình tôi với gia đình Thanh Nam đã có hôn ước hồi lúc 2 đứa còn trong bụng mẹ, không biết cậu đã biết chuyện này chưa?
- Tôi chưa biết, nhưng tôi nghĩ, chuyện đó không liên quan gì đến tôi nên tôi không cần phải biết làm gì.
Tôi thẳng thắng trả lời Hạnh Như, tôi nói không sai mà, tôi còn biết, cô ấy sẽ nói gì tiếp theo.
- Tôi nghĩ, cậu nên biết, bởi vì, xét cho cùng, về địa vị gia đình, về ngoại hình, về tính cách, về gia giáo, cậu đều không bằng tôi.
Hạnh Như vừa nói hết câu, không biết sao tôi lại sặc lên một tiếng. tôi biết ngay mà, Hạnh Như ban nãy với Hạnh Như bây giờ hoàn toàn khác xa nhau. Vậy thì, có thể xem những lời nói ban nãy không đáng tin tưởng một chút nào.
- Nếu như như cậu nói, chẳng lẽ cậu lại không tự tin về bản thân mình?
- Cậu…
- Tôi không quan tâm cậu với Thanh Nam có hôn ước gì gì đó. Bởi vì chuyện đó khong liên quan gì đến tôi.
Tôi tức giận đến tột độ không biết phải làm gì, nên lẳng lặng lấy cặp ra về. Hôm nay, tôi đã gặp một người đa nhân cách, có thể nói đây là người đa nhân cách thứ 2 mà tôi được thỉnh giáo. Xem ra, Hạnh Như và Thanh Nam xứng đôi đấy nhỉ?
Hạnh Như không gọi theo tôi làm gì, tôi chỉ thấy cô ấy im lặng ngồi đấy. Đôi mắt hướng ra cửa sổ như để tìm một cái vô hình nào đó. Tôi chỉ thoáng nhìn thấy khi vô tình quay đầu lại. Tôi tặc lưỡi, không quan tâm, vì tôi nhận ra Hạnh Như không đơn giản như trong trí tưởng tượng của tôi.
CHAP 16: CẢM GIÁC TỰ DO…THẬT KHÓ CHỊU…
Hai tuần trôi qua thật hạnh phúc, nói là hạnh phúc bởi vì tôi được tự do thả cửa, tự do nghênh nghênh ngòai đường, tự do hát nghêu ngao mỗi khi buồn, tự do đi học sớm tùy ý mình. Không còn phải nhức não vì Thanh Phong thiếu gia nữa. Vào lớp, Thanh Phong cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái, cũng không còn những lúc tan học chạy theo tôi mà quát nạt. Có thể nói, bây giờ tôi và Thanh Phong như hai người xa lạ không quen không biết. Tuy rằng có một chút gì đó tiếc nuối trong lòng, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là bị Huyền Trân và đám con gái trong lớp khủng bố dài dài T_T
Hôm nay, tôi thả bộ về nhà. Con ngựa sắt của tôi lại giở chứng mà nằm lì ở nhà khiến tôi phải khổ như thế này. Tự nhiên lúc này đây, trong đầu tôi có một suy nghĩ lạ lùng “Phải chi minh đi chung với Thanh Phong thì bây giờ đã về đến nhà rồi nhỉ?” rồi tôi vội vàng gạt cái suy nghĩ ấy sang một bên. Có lẽ Thanh Phong, cậu ấy giận tôi thật rồi. Suốt nửa tháng nay, cậu ấy không thèm nói chuyện với tôi, không thèm nhìn tôi lấy một cái dù là lướt qua. Tự dưng, tôi có cảm giác…buồn…một nỗi buồn không tên….