Mình hiểu ngay có chuyện j đang xảy ra , tối hôm qua chị có nhắc đến việc muốn đi thật xa, thật xa..Chị làm thật hả chị ơi ,đừng dọa em mà ..
Mẹ chị bảo chị lên xe đi Nha Trang lúc 2am rồi , qua nhà một người họ hàng của chị .. Hình như mẹ chị biết điều gì đó , bà nói chuyện rất ấp ửng và có vẻ muốn dấu mình điều gì. Mình đọc trong mắt đc điều này nhưng ko tiện hỏi thêm..
Một tuần sau vẫn không liên lạc được với chị . FB chị đã tự delete , yahoo , sms đều không nhận được hồi âm. Chị muốn trốn tránh mình thật rồi, mình có làm gì chị đâu chứ , mình làm chị sợ rồi sao , mình hối hận quá . Sao mình lại nắm tay chị chặt như vậy chứ , hằn hết bàn tay nhỏ bé của chị rồi. Sao mình xông vào cái chỗ ấy chứ , mình có quyền gì chứ , mình sai rồi , chị giận mình rồi , chị sợ mình thật rồi....
Mình đánh liều gọi qua nhà chị hỏi thì mẹ chị bảo chị vẫn chưa về và ko biết bao giờ mới về. Vô lý , quá vô lý...
Nóng ruột và nhớ chị cồn cào , đến mức tay chân bấn loạn không thể nào ngồi yên một chỗ hay làm được việc gì .Chị bỏ em thật sao chị ơi , sao chị nói là ngày mai chị qua mà , sao chị nói là sẽ ko bỏ em lại một mình dù bất cứ hoàn cảnh nào , sao chị nói là chị thương em nhất mà, sao chị không giữ lời hứa chị ơi , chị là đồ nói dối xấu xa đáng ghét... :(
Đến ngày thứ mười thì mình ko thể chịu đựng nổi nữa rồi , mình thèm nghe chị nói , thèm nhìn thấy chị , thèm mọi thứ về chị , thèm như thằng nghiện thèm thuốc ,thậm chí còn vật vã và đau đớn hơn..Mình quyết định đi..Nha Trang tìm chị , với manh mối duy nhất là có lần chị nhắc đến người bác họ ở Nha Trang , nhà ở đường Trần Hưng Đạo.
Những năm gần đây , đi đâu mình cũng đi bằng xe máy , lần này cũng vậy. Mình đi tìm chị , như Tiểu long nhân ngày xưa đi tìm mẹ vậy........Tiểu long nhân đấy , ai còn nhớ ko?.....
Chap17 :
Mười một ngày lang thang ở Nha Trang , có mặt gần như cả ngày ở đường Trần Hưng Đạo . Quán cafe , siêu thị , chợ , khu vui chơi. Giờ cao điểm thì lang thang các bãi biển , những chỗ mọi người hay tụ tập .Nha Trang rộng quá , đông người quá , hơn mình tưởng tượng rất nhiều , chị mình thì nhỏ bé ...
Đến ngày thứ 12 thì mình tuyệt vọng thật sự . Lúc đó ai mà gặp mình ở Nha Trang có lẽ chắc phải e dè tránh xa mình vì nghĩ là 1 thằng nghiện , râu ria lỉa chỉa ko thèm cạo , mặt thì phờ phạc xanh sao vì mất ngủ và ko muốn ăn gì.
Mình buộc phải quay về vì đã tiêu đến đồng tiền cuối cùng..
Về đến SG thì việc đầu tiên là mình qua nhà chị , cửa khóa trái . Con chó hay cột trước nhà cũng ko thấy đâu. Chị đã đi đâu rồi chị ơi .....
Sáng hôm sau mình phải lên trường để xem tình hình , mình đã nghỉ học liên tiếp 15 ngày nay , bỏ 4 tiết kiểm tra và 2 bài tiểu luận ... Chả sao !
Buổi trưa về đến nhà thì thấy..chị ngồi gục trước cửa từ lúc nào. Ko kịp ngạc nhiên, mình vứt balo chạy lại với chị ngay . Chị ngẩng lên mình , trời ơi , mắt chị thâm quầng rồi ...
Mình ôm chị dậy dìu chị vào nhà và đi lấy khăn lau mặt cho chị . Chị kể là đã ở ngoài cửa nhà chị hai ngày nay rồi ( hèn gì tay tị đỏ những nốt muỗi chích ) , ba chị không cho chị vào nhà nữa (Sao ba chị lại biết cơ chứ, ko hiểu nổi , hay là có chuyện gì khác..???? ) Mẹ chị thì cũng sợ chồng một phép , chỉ còn biết đứng trong nhà nhìn con gái mà khóc thôi...
Chị cũng khóc nhiều lắm , nhìn mắt chị là biết mà. Những ngày trước đó chị ở lì trong nhà chứ ko có đi NhaTrang hay đi đâu hết , cũng ko đi học luôn .Mẹ chị nói đã nói dối ... Mà thật ra điều này bây giờ ko còn quan trọng nữa rồi , chị của mình đang ở đây ,đang cần sự che chở của mình. Hơn bao giờ hết , mình cảm thấy có trách nhiệm phải lo lắng và an ủi chị , giúp chị vượt qua được giai đoạn này. Điều mà trước đây mình chưa bao giờ nghĩ tới ..
Năm ngày chị ở nhà mình , chị hầu như ko nói ko cười ,khác hẳn với hình ảnh cô bé hiếu động trước đây .Đến bữa cơm chị cũng ăn rất ít , có khi nước mắt chan cơm...... ..Những lúc chị như vậy , những trò hề trong lúc ăn cơm trước đây của mình trở nên vô dụng và khiên cưỡng.... Mình cũng ko hỏi chị chuyện là ntn , sao lại như vậy ? Vì câu trả lời có lẽ mình đã phần nào cảm nhận đc . Mình chỉ biết vụng về vuốt tóc chị lúc chị buồn , lấy khăn giấy cho chị mỗi khi chị khóc , kể chuyện cười cho chị nghe , đem mấy dvd hài hay hoạt hình mà chị thích về để mở .. Thứ mà chị cần lúc này , mình đã chủ quan nghĩ rằng , đó là thời gian... Đó chỉ là thời gian....
Nghĩ lại thì thấy lúc đó mình thật ích kỷ khi đã ko khuyên chị về nhà xin lỗi , ko giúp chị cố gắng làm lành với gia đình. Bao giờ cũng vậy , chỉ có gia đình là chỗ dựa vững chắc nhất khi con người ta khó khăn , sa ngã.. . Mình đang mừng vì nhờ vậy mà mình đã đc ở bên chị ư ? hình như có một phần nào đó trong đầu mình nghĩ vậy , thật xấu xa và bỉ ổi .....