Chị chưa về vì còn phải nằm hồi sức . Mình biết vậy bèn ra ngoài cổng ngồi chờ , hình như là hơn 2 tiếng sau thì chị ra , bịt khẩu trang nhưng mình vẫn nhận ra ( Dù chị có trùm kín người đi nữa..) . Chị thấy mình đi tới thì hoảng hốt , lập cập đi nhanh hơn . Mình lại gần chị, chưa kịp nói gì thì chị lắp bắp van xin mình :'' Đừng đụng vào chị , chị sợ lắm , chị ko biết gì hết , chị ko biết gì hết mà ..em cút đi , cút đi ..chị sợ em lắm..em cút đi..chị xin em..em cút đi..'' . Rồi chị lấy tay bịt miệng , cố gìm tiếng nấc mạnh :'' đừng đụng vào chị , chị xin em ..cút đi...''.
Trời ơi , chưa bao giờ mình thấy chị như vậy. Con quỷ sợ hãi nó nhập vào người của chị mình rồi. Khổ thân chị quá , sao chị lại ra nông nỗi này hả chị ơi.....
Mình đứng nhìn chị , cố gắng trấn tĩnh chị :'' Chị đang mệt , để em chở chị về nhé..'' . Mình thò tay tính cầm balo của chị , chị giật lại rất nhanh :'' Khoonggggg..chị xin em mà H ơi .. '' . Rồi chị đi nhanh ra bãi gởi xe ..
Mình chạy xe chầm chậm theo chị 20km . Chị đi rất chậm , lâu lâu lại dừng lại gỡ kính đi ra lau , nước mắt làm mờ nó rồi, lâu lâu lại đưa tay bặm miệng để ngăn cái gì đó.. . Suốt cả quãng đường mình đi sau chị , nhìn dáng người nhỏ bé của chị , chiếc balo con rùa xanh của chị , có treo con sheep mặt ngố ,quà của mình . Cái balo của con nít học tiểu học.... Chị đi chậm , nhưng mình có cảm giác ko bao giờ mình có thể đuổi kịp chị để chọc chị như trước :''em ơi cho anh làm quen nha..'' . Ko bao giờ chị còn lè lưỡi :'' đồ khùng..'' rồi cười tươi ơi là tươi .........................
Chị về tới nhà , vào nhà rồi, chị quay lại nhìn mình một lúc lâu (rất lâu ) . Mình biết là chị muốn nói điều gì với mình , nhưng chị ko cần nói đâu chị , em hiểu rồi , em sai rồi , tất cả là lỗi của em , lỗi của em hết....
Chị nhắn tin cho mình :'' Em về đi H,chị xin lỗi em nhiều lắm , chị ko sao đâu , ba chị sắp về rồi . Mai chị khỏe chị lại qua với em, em về đi nhé..''.
Chap16 :
Mình buộc phải về vì mình biết ba chị ntn ,ông rất dữ dằn và gia trưởng. Chị sống trong môi trường kiểu phong kiến ngày xưa , nhất nhất việc gì đều phải thông qua ba chị, ổng nói một là một , hai là hai , ko bao giờ chị dám trái lời. Sự trong sáng đến ngây ngô..trước kia của chị cũng một phần là nhờ sự giáo dục khắt khe của ông ấy..
Từ chiều hôm đó mình nhắn cho chị rất nhiều tin nhắn động viên an ủi , thậm chí những tin nhắn đầy lạc quan vui vẻ mình cũng cố gắng soạn để gởi đi, nhưng tuyệt nhiên ko nhắc gì đến việc sáng nay cả , mình ko muốn chị nhớ tới nó. Thỉnh thoảng mình gọi để xem điện thoại chị còn đổ chuông không ,để chờ chị bấm nút busy báo là chị vẫn còn ở đó , chị ko làm điều gì dại dột cả , dù sao thì mình vẫn sợ...
Tối đó chị nhắn tin xin lỗi mình , chúc mình ngủ ngon , chị nhắn 1 tin dài nhất từ trước đến giờ...Đọc tin xong mình thấy tội nghiệp chị quá..
Sáng mình dậy sớm chuẩn bị đi học , việc đầu tiên là online , check mail và FB . Mình không nhắn hay gọi cho chị vì sợ làm chị tỉnh giấc, mình biết là chị vẫn còn mệt lắm , cơ thể chị vốn đã rất yếu rồi , ko biết tối qua chị có sợ hãi nói mớ nữa không....
Mình nhận dc mail của chị . Vì hai chị em gần như gặp nhau cả ngày , đt tin nhắn liên tục nên việc có một cái mail xuất hiện trong inbox khiến mình lo lắng vô cùng, đổ mồ hôi ngay buổi sáng sớm. Mình click vào và từ từ đọc từ trên xuống dưới. Một lá thư đúng nghĩa , nó rất dài , dài như vô tận.Chị kể về những ngày tháng dc quen mình là niềm hạnh phúc đối với chị , chị kể về những kỷ niệm của hai chị em , về những lần đi chơi , về sự ấm áp khi dc mình quan tâm , lo lắng , điều mà chị chưa từng trải qua. Chị coi mình như em ruột , chị cũng thương và lo lắng và tin tưởng mình như chính chị vậy...
Nhưng..chị cần thời gian để quên đi. Chị cần thời gian để bắt đầu lại mọi thứ. Cần thời gian để tìm kiếm một cái gì đó... Chị không xứng với tình yêu của mình dành cho chị . Chị mong mình hãy quên chị đi và đi tìm một người xứng đáng hơn, chị không muốn vì chị mà mình bị ảnh hưởng việc học hành thi cử..
Mình nhấc điện thoại gọi cho chị , bấm số mấy lần mới được vì run tay. Sđt hiện ko liên lạc được ...............