Nhìn khuôn mặt méo xẹo đau khổ của Kim Anh, Tử Kỳ khích tướng :
- Sao , kô tự tin à.
Cái gì. Dám bảo bản cô nương đây kô dám mới sợ chứ. Đây kô sợ trời, kô sợ đất, kô sợ trộm, kô sợ ai hết. Sợ mỗi kô có tiền trả nợ (
Nở nụ cười tự tin nhất, quyến rũ nhất, sexy nhất của mình ra :
- Xời xời xời, Chuyện nhỏ. Có gì mà kô tự tin.
Biết ngay chiêu này có tác dụng với cô ta mà. Tử Kỳ cười khẩy :
- Vậy sao.
Kim Anh nhìn nụ cười đáng ghét của Tử Kỳ, cô hắng giọng :
- Nụ cười đấy là ý gì thế.
- Trả ý gì.
“ Đúng là gặp phải tên ác tặc.”
Tử Kỳ kéo tay áo lên xem đồng hồ rồi anh ngước lên nói với Kim Anh :
- Thỏa thuận đã xong. Cô có thể phắn ra khỏi “ home mt” của tôi rồi đấy.
Kim Anh nhìn Tử Kỳ trân trối. “ Tên này có phảo đàn ông không vậy. Dám đuổi một cô gái xinh đẹp thế này ra ngoài một cách không thương tiếc vậy sao. Vật mà cái gì mà ga lăng, hay giúp đỡ các bạn gái. Lời đồn đúng là lời đồn. Khác 100.1 % luôn ấy chứ. Có mà là đồ ác tặc chứ thiên thần cái nỗi gì.. Xùy xùy xùy.
Tử Kỳ thấy Kim Anh không nhúc nhích, anh cau có :
- Định lì mặt ở đây à 1m60.
Kim Anh lườm Tử Kỳ rồi đứng lên bỏ về. Tử Kỳ nhìn theo rồi bật cười ha hả, a nằm lăn ra giường đưa tấm ảnh chụp chung của Trịnh Kim với Tử Kỳ ra xem, anh cười nhếch mép :
- Thú vị đây.
Đọc tiếp: Ôsin nổi loạn – Chương 12
- No. 1 xuất hiện…
Một tên học sinh chạy xộc vào căng tin của trường hô ầm ĩ lên thong bào với mọi người tên No. 1 gì đó chuẩn bị tái xuất giang hồ thì phải. – Kim Anh thầm nghĩ.
3 giây sau.
Một cảnh tưởng khủng khiếp xảy ra. Mọi người không biết từ đâu chui ra mà có thể nhiều đến thế. 1000 năm Thăng Long cũng chưa chắc chặt đến không thể thở được như thế. Căng tin trống không còn mỗi Kim Anh với Tú Anh đang chăm chú giải quyết nốt phần cơm của mình.
Cô ngước đầu lên. Nhìn quanh rồi thốt :
- Có cần cuồng nộ vậy không.
Tú Anh tặc lưỡi :
- Idol đến mà lại. Chị không ra chiêm ngưỡng dung nhan của “chàng” à.
Kim Anh hờ hững hút nốt li sinh tố bơ :
- Không.
Mà tên học sinh kia vừa nói gì mà No. 1 .Mà No.1 không phải là ….
Như chợt nhớ ra điều gì, cô vội đặt li sinh tố xuống bàn, kéo tay Tú Anh đứng dậy hấp tấp:
- Không ổn rồi. Đi.
Cô kéo tay Tú anh vừa đi, anh vừa hỏi :
- Đi đâu.
- Đi ra xem mặt thằng No. 1 gì đấy đấy.
Ra đến nơi Kim Anh thấy đông ngẹt, cô không thể nào chen được.
Những tiếng hò hét làm Kim Anh điếc hết cả tai, cô cố bon chen nhưng đều bị đẩy ra bên ngoài. Bực mình Kim Anh hét :
“ Trường bị cháy.”
Không phản ứng.
“ Nước sôi đây.”
Không phản ứng.
Kim Anh bực mình với cái lũ mê trai này. Nhìn sang bên cạnh thấy Tú Anh đang cố gắng đẩy đẩy một cô gái nào đó để chen lên chỗ mình. Cô cười nham hiểm.
Tú Anh nhìn chị cười đểu, anh nổi hết da gà, cảnh giác :
- Gì vậy.
Kim Anh hít một hơi thật sâu gào to hết sức có thể :
- TÚ ANH NO. 3 GIÁ LÂM…….
Tú Anh vội vàng đưa tay lên chặn miệng chị mình nhưng không kịp :
- Chị làm gì vậy.
Y rằng một lũ mê trai đừng gần nghe Kim Anh nói No. 3 xuất hiện liền quay phắt sang chỗ Tú Anh gào thét ầm ĩ như kiểu gặp được nổi tiếng vậy. Nhìn thấy Tú Anh bị vây kín với vẻ mặt hằm hằm nhìn mình. Cô le lưỡi. Vì giữ hình tượng anh lại phải quay lại cười với đám nữ sinh vẫy tay.
Tận dụng cơ hội khi mọi người chia làm hai ngã. Cô xông vào nhưng vì quá đà cô bị ngã chúi nhủi ra phóa trước. Một cứ ngã cực “Hit”.
Kim Anh đau điếng ngẩng mặt lên nhìn người đang đi giữa hai hang học sinh. Nữ sinh xung quanh rú ầm lên. Cô chưa kịp nhìn kĩ mặt mũi anh ta thế nào chỉ thấy người anh ta như tỏa ánh nắng , không nhìn thấy xung quanh đâu nũa.
Thấy anh ta đang dần tiến tới phía mình.
Kim Anh đứng bật dậy phi thẳng vào người anh ra. Lao vào người Trịnh Kim giả vờ như bị ngã.
Biết Kim Anh chuẩn bị làm gì, không những không làm theo kế hoạch của cô mà anh còn né sang một bên.
Ầm !!! …
Một tiếng động tàn khốc vang lên.
Ơ sao lại có cảm giác nhỉ. Những tình huống này trong truyện tiếu thuyết nó phải nhẹ tựa lông hồng. Và còn có cảm giác mềm mềm nữa chứ nhờ.