Kim Anh hồn nhiên lắc đầu.
Tử Kỳ ngạc nhiên, tự chỉ tay vào mình a hỏi :
- Đừng bảo cô kô biết tôi là ai nhé.
Kim Anh phẩy tay cười :
- Sao thế được.
Tử Kỳ cười theo :
- Ít ra phải thế chứ.
Kim Anh tắt nụ cười, nói tiếp :
- Cậu kô nói sao tôi biết được cậu là ai.
Đùng!!!
Lần này thì sét đánh ngang tai Tử Kỳ.
“ Không thể tin được. Nó học trường đấy mà ngay cả đến mình cũng kô biết là ai sao? Có nên tin kô đây.”
Tử Kỳ gãi gãi cằm hỏi :
- Thế biết Tử Kỳ là ai kô.
Kim Anh ra chiều ngẫm nghĩ xem mình có quen kô, cô nhớ mang máng là có nghe tên này rồi nhưng kô thể nhớ cụ thể.
- À.
- Sao. – Tử Kỳ hỏi nhanh.
- À.
- Sao, nhớ chưa.
- Ừm.
Tú Anh thấy Kim Anh vẫn ngẫm nghĩ. Anh gợi ý.
- Cục vàng No. 2 của trường ĐH HCM ấy…. Cục vàng… – Anh cố kéo dài giọng chữ “Cục vàng” may ra còn khơi gợi tý trí nhớ của con nhỏ ngu ngốc trước mặt mình.
Kim Anh vỗ tay cái “bốp” :
- Đúng rồi.
Tử Kỳ sốt sắng :
- Nhớ rồi à. Hơ hơ.
Vừa hay nhìn thấy đĩa táo ngay chỗ bàn cạnh giường kô biết ai để vào đấy. Tiện tay cầm cho vào miệng, cô nhồm nhòam nói :
- Thì là thằng No. 2 đấy.
Tử Kỳ bị sốch nặng khi nghe Kim Anh nhắc đến mình một cách cực kì, cực kì bình thường lại còn thản nhiên ăn thêm miếng táo nữa chứ. A gặng hỏi :
- Thế nghe đồn thằng No. 2 đấy như thế nào.
Kim Anh gật gù vừa nhai táo vừa kể :
- Có. Đẹp trai, nhà cực giàu, chỉ số IQ cao, giỏi các môn thể thao …
Tử Kỳ cười thầm. Tất nhiên phải thế. Tử Kỳ mà lại.
- Học giỏi nhưng … chỉ sếp thứ hai thôi. – Kim Anh nói tiếp.
Uỳnh!!
Lại một đợt sét nữa. Vết thương lòng đẫm mãu.
- Mà làm sao. – Kim Anh quay sang hỏi.
Tử Kỳ đột nhiên cúi sát xuống mặt cô nở nụ cười chết người của mình :
- Cậu thấy tôi như nào .
Kim Anh nhìn từng nét trên mặt của cậu. “ Cũng đẹp nhưng kô bằng anh đẹp trai hơ hơ.” Kim Anh thản nhiên :
- Thì cũng … tạm.
Tử Kỳ đe dọa :
- Tạm …
Kim Anh chợt nhớ ra thân phận của mình đang là con nợ còn người đứng trước mặt là chủ nợ. Kim Anh cười toe tóet đưa ngón tay cái lên nịnh bợ :
- Hoàn hảo. Đẹp như hoàng tử trong truyện tranh ấy có khi còn hơn í chứ. Lại sở hữu nụ cười cực khiêu gợi …so sexy.
Nghe Kim Anh kéo dài giọng Tử Kỳ phì cười:
- Đủ rồi.
Anh đứng dựa vào tường hai tay khanh trước ngực nhìn Kim Anh hấtmặt hỏi :
- Thế cô biết tôi là ai kô.
Kim Anh ngây thơ :
- Kô.
Tử Kỳ tự giới thiệu :
- No. 2 . It’s me. ( No .2 là tôi. )
Kim Anh mở to mắt nhìn Tử Kỳ :
- Thật à, mạo danh là kô tốt đâu đấy.
- Thế cậu nghĩ tôi kô xứng với danh No. 2 à. – Tử Kỳ nhường mày hỏi.
Kim Anh thấy thế lại bắt đầu nịnh bợ Tử Kỳ.
- Hơn chứ. Cậu ngời ngời phong độ như này. No. 2 là cái gì cậu phải là No. 1 ấy chứ.
- Vậy à.
- Tất nhiên. – Kim anh chắc chắn.
- Tiếc thật tôi với No. 2 lại là một đấy. Cậu chê No.2 tức là chê tôi đấy. Cậu dám.
Kim Anh thấy thế cười xởi lời :
- Ấy bình tĩnh. Tại tầm nhìn tôi kém nên kô biết. Bây giờ tôi suy nghĩ lại rồi No. 2 cũng rất rất đẹp troai I như cậu vậy. hề hề.
Tử Kỳ lườm cô :
- Im đi, kô cần nịnh bợ. Nổi cả gai ốc.
Kim Anh cắn môi lẩm bẩm. “Tôi kô phải con nợ thì cậu cũng kô bao giờ được tôi nịnh đâu. Đã xấu còn bày đặt … phong cách.”
Như ra điều gì. Kim Anh quay sang hỏi Tử Kỳ :
- À mà Trịnh Kim là ai. Sao cậu lại bảo tôi hớp hồn cậu ta.
Chắc mình xinh quá. Hơ hơ. Nghĩ vậy chứ Kim Anh kô dám nói ra. Chờ câu trả lời của Tử Kỳ.
- No. 1
- What? – Kim Anh há hốc mồm. Tên này có bị làm sao kô.
- Là No.1 đấy ko hiểu à. Còn cần phải giải thích nữa à.
Tên này chuẩn bị lại **** mình ngu, đần độn đây mà. Chị này cái gì chả biết. Nghĩ Kim Anh nói :
- À kô. Hơi ngạc nhiên tý thôi.
Mà… hic mình cũng xinh nhưng làm sao quyến rũ nổi tên No. 1 nổi tiếng đá đông lạnh đấy có chứ. Cậu ta lại còn ít đến trường thì làm sao mình thực hiện kế họach gây sự chú ý của cậu a đây, thà cái tên No. 2 bảo mình đền luôn đi. Nhưng lấy đâu ra đây. Ông Phùng không đuổi mình ra ngoài đê ở là may. Hic.