.
« Don’t worry ! Bom sắp về rồi ! Không còn lâu nữa đâu ! »
.
« Thiệt hả ? Vậy thì mừng quá ! Mà dạo này Bom học hành sao rồi ? »
.
« Vẫn thế ! Ở nước ngoài nói vậy cũng nhiều cái bất tiện, Bom ít bạn lắm, cái chính là không muốn chơi, cứ thấy họ không hợp với mình... »
.
« Không sao ! Mình phải mở lòng ra chứ ? Nghe bảo teen nước ngoài năng động lắm ! »
.
« Uh ! Họ năng động cực, cũng tốt bụng, nhưng mà có lẽ tính Bom sống nội tâm nên thế ! »
.
« Hả ? Bom sống nội tâm à ???? Khó tin quá đi ! »
.
« Hơ ? Vì sao lại không tin ? Bom là người lạnh lùng số 1 đấy ! Chỉ với Lyn là Bom nói chuyện thoải mái thôi đó ! ) »
.
« Thế à ? Ôi hạnh phúc quá đi ! Nhưng mà vẫn không tin được ! Bom nhà ta lại sống nội tâm cơ đấy ! »
.
« Tại vì Lyn chưa tiếp xúc trực tiếp ngoài đời với Bom nên thấy thế, chứ nếu Lyn đã từng nói chuyện thật với Bom thì sẽ biết thế nào là băng giá ! ) »
.
« Chưa gì đã dọa người ta ! Không thèm chơi với Bom nữa ! »
.
« Haha ! Lyn vui thật ! Rất con nít, không như mấy đứa bạn con gái của Bom hồi ở Việt Nam, chúng nó người lớn quá trời ! Nhiều lúc thấy cũng không thích lắm ! »
.
« Chậc ! Lyn con nít là với Bom thôi ! Chứ thật ra Lyn cũng người lớn lắm đó ! »
.
« Lyn người lớn hả ? Khó tin quá đi ! »
.
« Tính chơi lại à ? +_+ »
.
« Thôi ! Đùa tí ấy mà ! Bom out đi ngủ đã ! Mắt mở không ra nữa rồi ! Bye Lyn iu nhé ! I love you so much ! My bestfriend ! »
.
Nói chuyện với Bom lúc nào tôi cũng thấy vui. Cậu ấy khá hài hước nhưng đôi khi rất chững chạc. Tôi luôn có cảm giác thế giới nội tâm của Bom khá phong phú và thú vị giống với tích cách của cậu ấy. Mình thật hạnh phúc khi có nhiều Hoàng tử xung quanh...Nhưng lại thật buồn vì chỉ toàn là ảo ảnh.....
CHAP 25
Sáng....
.
Hôm nay là thứ 7, là ngày cuối tuần, cũng là ngày có giờ sinh hoạt. Tôi sẽ phải đổi chỗ thật sao ???? Nghĩ mà đau lòng quá ! Bây giờ muốn xin cô giáo cũng không được vì chẳng có lý do gì để xin và cũng không thể xin thành công khi chỉ đơn phương mình tôi làm việc ấy. Minh có vẻ vẫn bình thường. Tôi liếc nhìn qua mà muốn đấm cho cậu ta lún mặt vì cái sự ngông ngông ấy. Đã thế thì đừng hòng tôi xin cô, cứ để mỗi đứa một nơi cho mà biết. Không ngồi với cậu, tôi càng thoải mái khỏe khoắn, đỡ phải bị tra tấn tinh thần. Cứ thế, tôi ngồi và viện ra đủ lý do để thuyết phục bản thân nên chấp nhận việc đổi chỗ này, sự thật thì đây là cơ hội tốt để tôi tránh xa tên biến thái Phạm Minh. Vì thế không việc gì mà phải buồn cả !
.
Giờ sinh hoạt....
.
Dù không muốn nhưng tôi vẫn thấy lo lắng. Ruột gan cứ nóng hết cả lên, hai tay thì đan qua đan lại. Minh chốc chốc lại ngước sang nhìn, ánh mắt thờ ơ xen chút cười chế giễu. Bực mình thật. Chẳng lẽ cậu ta thực sự không muốn ngồi cùng bàn với tôi ????
.
Thời gian chậm chạp trôi. Giờ sinh hoạt hôm nay lâu quá. Mọi hôm tôi đâu thấy nó lâu như vậy đâu. Hết phần tổ trưởng lên nhận xét rồi đến phần lớp trưởng, bí thư lên tổng kết tình hình lớp và thông báo hoạt động của tuần sau, mãi mà vẫn không đến phần của giáo viên chủ nhiệm. Tôi cứ ngước lên cái đồng hồ mà longg nóng như lửa. Sắp hết giờ rồi còn gì ? Rồi tôi sẽ ngồi cùng ai đây ????
.
Và thật buồn cười khi tôi cứ mãi lo lắng như thế cho đến khi chuông reo ra về. Không hề có việc đổi chỗ nào diễn ra. Lẽ nào cô giáo quên ? Nhưng cô tôi vốn xưa nay ít quên điều gì lắm. Cô rất nghiêm túc trong việc giảng dạy cũng như quản lý lớp. Sao vậy nhỉ ?????
.
Lớp học rộn ràng ra về. Tôi cất vội sách vở vào cặp rồi chạy về phía cô. Dù gì tôi cũng muốn hỏi là liệu cô có đổi chỗ nữa không. Thực lòng tôi không muốn đổi chút nào. Cứ thấy sao sao đó, nói chung là tôi không muốn cô đổi tôi đi chỗ khác. Còn Minh thì mặc kệ cậu ấy, tôi không thèm quan tâm.
.
- Dạ thưa cô ! – tôi lí nhí, mặt mày ngây thơ.
.
- Có chuyện gì vậy em ? – cô ngẩng lên nhìn tôi.
.
- Dạ thưa...cô...cô không đổi chỗ cho tụi em nữa à ? – tôi hỏi mà miệng cứ như dính lại.
.
- À...- nụ cười của cô khiến tôi thấy lạ, sao tôi hỏi vậy mà cô vui thế nhỉ ?
.
- Sao ạ ?
.
- Tối qua Minh đã tới nhà cô để nói rõ chuyện của hai đứa rồi. Cô đã đồng ý là không đổi chỗ nữa. Nhưng lần sau không được gây mất trật tự trong lớp nữa đó ! – cô nói như cười, nhưng nét mặt vẫn nghiêm túc.
.
Tôi ngơ người ra, chỉ kịp Dạ một tiếng chào cô rồi đứng thẫn thờ. Là sao nhỉ ????? « chuyện của hai đứa » ????