.
- Hài lòng chưa hả đồ khùng !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Minh hét vào mặt tôi bằng tất cả sự tức giận đang dâng lên ngùn ngụt.
.
- Tôi...tôi có biết đâu ! Hix ! Ai bảo cậu....
.
Chưa kịp để tôi nói hết câu thì Minh đã nhảy vào họng tôi ngồi:
.
- Ai bảo cậu cái gì chứ ? Miệng cậu không cho nó nghỉ được hả ? Sao lúc nào cũng nói được thế ? Nếu cậu yên phận mà ngồi sau để tôi chở thì đâu đến nỗi này. Nhìn cậu không bằng một con khùng cậu hiểu không hả ??????????? Khùng thì cũng có giờ khùng của nó, còn cậu, cậu khùng kinh niên !!!!!!!!
.
Tôi choáng váng trước những lời vừa nói của Minh. Dù biết tính cậu ta vốn cục cằn nhưng tôi chưa bao giờ tin Minh có thể phát ngôn những câu nói mang tính xúc phạm nặng nề như thế ! Tự nhiên...tôi thấy đau !
.
Sau khi nghe Minh nói vậy thì tôi chỉ ngơ người đứng nhìn rồi cũng không nói lại. Tôi chẳng muốn nói gì nữa hết. Cũng may phía trước có chỗ sửa xe đạp, tôi mặc kệ Minh đứng một mình, dắt con ngựa sắt còm nhom tới đó rồi giao cho ông sửa xe. Bây giờ thì chỉ có nước đi bộ tới trường, cũng chỉ còn một đoạn ngắn nữa thôi. Có lẽ sẽ không muộn học...
.
Tôi đi như người mất hồn, hình như tôi cũng bị thương ở đâu đó trên người vì thấy nhức nhức đau đau. Nhưng tôi chẳng buồn quan tâm. Đầu tôi lúc này nghĩ tới câu nói vừa nãy của Minh. Tôi không bằng một con khùng ? Tôi khùng kinh niên ?. Mình sao thế nhỉ ? Thường ngày bạn bè ở trường và ngay cả Tuấn cũng hay gọi tôi là nhỏ khùng, cũng hay nói tôi khùng nhưng sao tôi không thấy buồn chút nào hết, vậy mà hồi nãy, khi nghe Minh nói như thế thì trong lòng tôi thoáng qua cái cảm giác hụt hẫng và thất vọng kinh khủng. Lời cậu ta nói so với lời của tụi bạn thường ngày nói có khác gì nhau đâu nhỉ ??? Có lẽ không khác về nội dung nhưng lại khác về thái độ. Lũ bạn nói tôi là « khùng » bằng thái độ trêu chọc đơn thuần, nhưng ở đây, thái độ của Minh là một sự căm ghét và bực bội ghê gớm, tôi còn cảm nhận đâu đó sự khinh thường trong ấy. Hay là tôi nghĩ quá lên ??? Mong là thế ! Tôi vốn là người không thích suy nghĩ nhiều, bận tâm nhiều nhưng khi tôi đã buồn lòng vì một chuyện gì đó thì chứng tỏ : điều đó đã làm tôi đau...Mà lỗi ở đây đâu chỉ có mình tôi ???
.
Mãi suy nghĩ vẩn vơ tôi không để ý rằng Minh đã đi song song với mình từ lúc nào. Trông cậu ta có vẻ đau, tay phải của Minh hình như đã có vấn đề gì đó, có lẽ là xây xước. Tôi cũng muốn hỏi thăm xem cậu ta có bị gì không nhưng sao khó mở miệng quá. Tôi không giận Minh vì những lời cậu ta vừa nói, chỉ buồn thôi. Ai bảo tôi nhéo hông cậu ta làm gì. Nói đi nói lại, lỗi to nhất cũng thuộc về tôi rồi. Muốn cãi cũng không cãi được.
.
- Cậu...không sao chứ ???
.
Sau bao nhiêu cố gắng cuối cùng tôi cũng thốt ra được câu đó. Nhưng Minh không trả lời, đã thế còn bước nhanh hơn bỏ tôi lại một mình. Cũng phải thôi, cậu ta chưa đánh tôi đã là may lắm rồi...Tôi thở dài bước tiếp...
.
Cả hai chúng tôi bước vào lớp với khuôn mặt đầy u ám. Nhỏ Liên thấy tôi như vậy liền chạy tới hỏi han :
.
- Này ! Mày bị gì thế ? Sao tay của mày dính đầy đất cát thế này ?
.
Tôi vội nhìn xuống, đúng là hai bên tay tôi toàn là đất và cát. Chắc do lúc nãy ngã xe nên vậy. Tôi buông một câu trả lời mệt mỏi rồi đi về chỗ ngồi :
.
- Tao bị ngã xe thôi !
.
Nhỏ Liên nghe thế thì dựng đứng cả lên, chạy xồng xộc theo tôi để hỏi tình hình. Nhưng sự thật là lúc đó tôi không muốn nói gì cả. Tự nhiên thấy bực mình và khó chịu ghê gớm. Bây giờ mới thấy lời nhận xét mà lũ bạn đặt cho mình quả không sai : Sáng nắng, chiều mưa, xế trưa ửng ửng, tối có sương, mai lại bình thường.
.
Suốt tiết 1 tôi thấy Minh không viết bài, hình như là không thể viết được. Lòng tôi bắt đầu lo lắng. Đến tiết 2 thì cậu ấy phải đi xuống phòng y tế, tôi cũng phải đứng dậy đi theo ...
CHAP 27
Và những gì nghe được từ miệng của cô bác sĩ làm tôi choáng cấp độ 1 :.
- Cháu làm gì mà để ra nông nổi này thế hả ? Gãy tay rồi cháu biết không ? Nếu để lâu hơn nữa thì tình hình sẽ cực kì nguy hiểm đấy !
.
Minh có vẻ không mấy ngạc nhiên trước lời nói của cô bác sĩ, mặt cậu ta chỉ hơi co lại, hai hàng lông mày giật giật nhẹ nhưng sau đó đã trở về như bình thường. Còn tôi thì như bị sét đánh trúng, mình mẩy tê liệt. Gãy tay ư ??? Lại là tay phải nữa chứ ??? Lỗi do tôi cả ! Do tôi cả !!!