- ‘Tối nay…em ngủ với anh nhé?’ lâu rồi tôi với em chưa ngủ với nhau. Thường thì thứ 7 tôi và em hay qua đêm ở khách sạn hoặc nhà tôi (nếu bố mẹ tôi đi vắng). Tuần trước do chuyện kia mà tôi không ngủ với em được.
- ‘Uhm…nhớ mùi rồi àh?’
- ‘Nhớ chứ…lúc nào cũng nhớ’
- ‘Thấy gớm.’
Ăn uống no nê, cơ mà vẫn còn sớm nên tôi quyết định chở em đi club nghe nhạc và uống ít rượu. Tôi uống gin tonic còn em thì uống một ly tequila sunrise. Uống vào chủ yếu cho nó hưng phấn
Đứng chơi một hồi thấm mệt tôi và em mới đi tìm khách sạn để ngủ. Bọn tôi chọn một khách sạn ở Q7. Chắc các bạn thắc mắc 1 thằng 16 tuổi, àh mà lúc này là 17 tuổi rồi, đào đâu ra lắm tiền thế, chắc xin gia đình…Xin thưa là do tiền mà mình đi diễn chung với nhóm có được.
Lên khách sạn thì cái chuyện mà ai cũng biết là chuyện gì đó chắc chắn sẽ xảy ra…tôi không kể thêm làm gì nhé đêm hôm đó tới sáng thì chuyện đó xảy ra 2 lần. Rồi tôi ôm em ngủ một giấc ngon lành tới trưa.
Tôi trả phòng rồi chở em về nhà, không quên tặng em một nụ hôn cháy bỏng.
Chuông điện thoại của tôi vang lên. Là Trang.
Qua chap này tôi biết được Trang là một con người khó đoán và có ý đồ gì đó với tôi...Tôi phải làm sao trước những âm mưu của Trang...tôi cũng chưa biết
Chap 27
- ‘Alo’ tôi nghe máy
- ‘Hai người hạnh phúc ghê nhỉ?’
- ‘Việc đó liên quan gì đến em? Trang àh, anh nể em là em họ của P.Anh anh không nói thẳng, nhưng em đừng làm phiền anh nữa được k vậy?’ tôi khá là bực mình.
- ‘Haha…anh đâu có quyền cấm em làm phiền anh. Em thích làm gì em làm'
- ‘Vậy kệ em. Rõ vớ vẩn’ tôi cúp máy luôn.
Không ngờ em có cô em họ rắc rối như thế…Rõ ràng tôi đã có người yêu là P.Anh rồi, vậy mà cứ không ngừng làm phiền tôi…Thật là bực mình.
Tôi bực dọc lái xe về nhà…chui đầu vào phòng tắm và xả nước thật mạnh lên đầu mình…tôi muốn cuốn trôi đi mấy chuyện bực mình không đáng có. Điều duy nhất tôi muốn lúc này chỉ có một…là em, P.Anh của tôi mà thôi.
Vài ngày sau, Trang vẫn cứ nhắn tin làm phiền và nói đủ thứ chuyện trên trời như là anh mà không thích em thì cũng không có được P.Anh đâu…mẹ nó chứ, lần đầu tiên tôi thấy một đứa con gái như thế…Tôi đâu phải đẹp trai gì, mà em cũng đâu có xấu…vậy làm cái quái gì mà cứ suốt ngày bám theo tôi như thế. Ban đầu tôi còn trả lời em do phép lịch sự, nhưng càng ngày tôi càng thấy phiền, đâm ra tôi không thèm trả lời luôn.
Phần tôi với P.Anh thì vẫn thường xuyên gặp nhau, bọn tôi sinh ra thì cứ như là dành cho nhau vậy…tôi rất hiểu em, em cũng thế. Tôi đi học ban ngày, buổi tối những ngày rảnh và cuối tuần tôi thường dành thời gian để bên em.
Rồi một ngày nọ…
- ‘alo Hải àh.’ Long gọi tôi.
- ‘Uh sao mày?’
- ‘Mai nhóm liên hoan…mày nhớ đi đấy. Rủ cả P.Anh đi’
- ‘Ờh biết rồi’
Tôi gọi cho em.
- ‘Tình yêu của anh nghe máy’ em tinh nghịch
- ‘Mai đi ăn nhé em, thằng Long nó bảo liên hoan cái gì đấy.’
- ‘Uh anh. Em dắt Trang theo nhé, nó nói nó cũng thích nhóm nhạc lắm’ lại Trang.
- ‘Ah uh…cũng được…vậy em tự đi lên với Trang àh?’
- ‘Uh…mai anh cứ đi với nhóm đi rồi tụi em lên’
Tôi hơi buồn rầu, cúp máy. Kể từ ngày Trang xuất hiện, tôi đi đâu với em Trang cũng góp mặt…cứ như là một cái bóng. Một cái bóng đúng nghĩa, chẳng có cách nào mà đuổi đi được.
Hôm sau, tôi cùng nhóm tới nơi liên hoan…gọi là liên hoan cho nó nguy hiểm chứ thực ra là cái cớ để thằng Long tổ chức ăn nhậu Bọn tôi tới chọn bàn trước, một lúc sau thì em và Trang tới.
Em ngồi kế tôi trong bàn tiệc, còn Trang ngồi kế bên em. Bữa tiệc chính thức bắt đầu.
Các món ăn được kêu ra, nào là dzú dzê nướng lẩu dzê, dzê tứ tung vài két bia cũng được đồng chí Long huy động lên…thằng này nhậu khủng khiếp. Tôi thì bản tính cha sinh mẹ đẻ ra là không biết uống bia, rượu thì chơi được chứ bia thì không…Nhưng mà hôm đó vui nên cũng ráng vài chai với anh em…Người cũng hơi bắt đầu tê tê nhưng cũng còn làm chủ được. Em thì không uống bia, tôi không cho, tôi kêu cho em nước ngọt để uống. Em dễ thương và nghe lời tôi lắm. Còn Trang thì lúc đó tôi chẳng để ý mấy.
Lúc bấy giờ là ai cũng bê hết rồi, mặt thằng nào thằng nấy đỏ như trái gấc…một vài cuộc hội thoại được đưa ra…từ ai đó tôi không nhớ…và có vài câu nói đáng lẽ không nên nói ra…
- ‘Giá như có thằng Hải ở đây thì vui nhỉ’ một anh trong nhóm phát biểu
- ‘Uh…lúc đó là nhóm có tới hai thằng Hải…Hải anh Hải em…haha’ một vị sư huynh lên tiếng tiếp theo.