Tôi phóng xe như bay từ nhà ra cái địa điểm chết tiệt mà Trang gửi cho tôi. Quán lúc này hơi vắng người, tôi chỉ thấy có vài bàn là có người ngồi. Và trong góc là Trang và em.
Và tôi khẽ khựng người lại, khi quan cảnh tôi nhìn thấy lúc đó là…Nụ cười tinh ranh của Trang và…những giọt nước mắt của em…Trang đã làm gì ???
Chap 28
Tôi liền tức tốc bước tới chỗ của em và Trang.
- ‘P.Anh…có chuyện gì vậy? sao em lại khóc?’ tôi hớt hoảng hỏi em nhưng nhận lại được là những tiếng khóc ngày một lớn hơn.
- ‘Em vừa làm gì vậy hả Trang?’ tôi bực dọc quay qua Trang.
- ‘Em chỉ nói cho chị P.Anh biết những gì chị ấy cần biết…về sự thật của anh Hải mà thôi’ Trang nhún vai và vẫn nụ cười ranh mãnh ấy.
- ‘Cô làm mọi cách chỉ để được ngủ với tôi như thế sao?’ tôi mất bình tĩnh hét lớn vào mặt Trang…bao nhiêu cặp mắt trong quán đổ dồn về phía 3 bọn tôi…Công nhận lúc đó tôi hơi nặng lời.
- ‘Bốp’
P.Anh…em đứng dậy và tát tôi một cái đau điếng…một cái tát như xé tan bao hạnh phúc bấy lâu nay của tôi và em…Em vùng chạy ra khỏi quán ngay sau đó.
- ‘Em đáng sợ thật Trang àh’ tôi chốt một câu cho Trang tặng kèm một nụ cười khinh bỉ. Rồi tôi lập tức chạy theo P.Anh
Em chạy thật nhanh…tôi là con trai mà phải ráng hết sức mới đuổi kịp em…tay tôi bám vào vai em, níu em quay lại.
- ‘Em…đợi anh’
- ‘Bốp’ lại một cái tát nữa từ em…em khóc ngày một nhiều hơn…giống như cái hôm đó vậy.
- ‘Em đánh anh, thì phải có lý do chứ?’
- ‘Anh là đồ nói dối….tôi hận anh’
- ‘….’ Tôi nhìn em khóc…nhưng không biết phải làm gì nữa….Tôi đã hứa sẽ không làm cho em khóc…nhưng tôi đã không làm được. Tôi đã giấu em chuyện của anh Hải chỉ vì tôi không muốn thấy em phải khóc như thế này thôi mà…tại sao em lại không hiểu cho tôi.
- ‘Anh Hải…anh biết chuyện của anh Hải tại sao anh lại giấu em hả, tại saooooooo?’ em hét vào mặt tôi, nước mắt vẫn rơi trên khuôn mặt đó.
- ‘Tại vì anh không muốn thấy em như thế này đó…em không hiểu sao?’
- ‘Không…em không cần biết…tại sao tôi không biết chuyện này chứ…Tôi ngu ngốc, chỉ có mình tôi là không biết….tại sao ai cũng giấu tôi’ em đang rất hoảng loạn…
- ‘Em bình tĩnh đi…anh Hải cũng đã chết rồi…anh ta làm như thế là vì em. Anh ta không muốn thấy em như thế này đâu’
- ‘Mặc kệ em…Anh đi đi’ em ngồi gục xuống đất…có lẽ em không cần tôi nữa.
- ‘P.Anh àh…anh sắp đi du học rồi’ tôi nghĩ không thể giấu em nữa.
- ‘Anh…anh nói gì?’ em ngước mắt lên nhìn tôi.
- ‘Bố mẹ bắt anh đi du học…anh rất là rối…thực sự là anh không biết phải làm sao với em…rồi chuyện của anh Hải…chuyện anh đi du học…anh nghĩ anh mà nói ra thì anh sợ em sẽ chịu không nổi’
- ‘…….’ Em vẫn nhìn tôi, em không nói gì, nước mắt em vẫn rơi…em có biết em khóc như vậy thì liệu anh có vui sao em?
- ‘Anh biến đi…anh để tôi một mình…đi đi’ em hét vào mặt tôi…rồi em đứng dậy bỏ đi.
Tôi đứng đó…nhìn em…lại một lần nữa tôi là người đứng sau em…nhìn em từ phía sau…cảm giác như em đang đi xa tôi…em đi xa tôi mãi mãi…Đôi chân tôi như mất cảm giác rồi…nó không nghe lời tôi nữa…
Tôi nhìn em đi xa khuất…tôi quay chân bước đi…trong lòng nặng trĩu những cảm xúc không biết phải diễn tả thế nào…Mới hôm qua còn vui vẻ thôi mà, vậy mà hôm nay, vì một câu chuyện mà tôi giấu em, vì tôi không muốn em buồn, mà em trách tôi như thế…Uh, có lẽ là tôi sai.
Tôi rút điện thoại ra, bấm cho em một tin nhắn.
- ‘Em trách anh tất cả cũng được…Anh không nói gì hết…Anh chỉ muốn được ở bên em trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, dù anh phải cố từng ngày từng ngày…Anh không hề muốn em khóc như thế…Đừng khóc nữa’
Tôi với em chưa chia tay, tôi biết, có lẽ tôi đang quá nghiêm trọng vấn đề, hoặc có lẽ tôi đang sợ cái cảm giác chia tay…nó sẽ tới. Và vì em còn là tình đầu của tôi…có lẽ tôi không muốn phải mất em như thế này.
Tôi về nhà, tôi gọi cho em nhưng em không nghe máy. Tôi gọi nhiều lắm, nếu tôi nhớ không lầm thì lúc đó tôi gọi em phải hơn 100 cuộc gọi nhỡ…tôi gọi như một thằng điên không kiềm chế được cảm xúc của mình…nhưng đáp trả lại là sự từ chối của em.
- ‘Anh biết em không muốn nói chuyện với anh vào lúc này…Nhưng em phải cho anh biết là em đã về nhà chưa?’
- ‘Em đã về nhà chưa?’
- ‘Em trả lời anh đi, chỉ cần cho anh biết là em về nhà hay chưa…anh sẽ không nhắn tin gọi điện làm phiền em nữa’
- ‘Em đừng làm anh lo được không P.Anh àh’
- ‘..’ và rất nhiều tin nhắn sau đó.