Và thế đấy…như tôi đã nói…và các bạn cũng thấy. Mọi chuyện quá êm đềm, hạnh phúc, hoàn hảo về mọi mặt. Câu chuyện có thể đã kết thúc tại đây…Nếu như không có biến cố bất ngờ xảy ra.
6 tháng sau…
- ‘Con lại đây mẹ có chuyện muốn nói’ mẹ tôi kêu tôi lại sau khi tôi vừa đi học về
- ‘Có chuyện gì vậy mẹ?’
- ‘Ba mẹ chuẩn bị cho con đi du học…con từ từ thu xếp đi’
- ‘Mẹ…mẹ nói cái gì?’ tôi nghe như sét đánh ngang tai
- ‘Mẹ nói là con đi du học…dạo này mẹ thấy con lơ là học hành quá…cứ thế này mãi thì không tốt’ mẹ nói đúng…từ ngày tôi quen em và tham gia nhóm nhạc, tôi có phần chểnh mảng học hành.
- ‘Thôi mẹ ơi, con không đi đâu…đang học tốt ở đây mà’ tôi nài nỉ mẹ. Mẹ tôi thì dễ tính và thương tôi lắm…nhưng một khi bà đã quyết đoán cái gì thì…có mơ mẹ tôi mới thay đổi.
- ‘Mẹ nói không là không…hôm nay mẹ bắt đầu đi nộp hồ sơ’ tôi biết ngay mà
Tôi lờ đờ vác mặt lên phòng…bỗng chốc tôi được hay hung tin…tôi phải làm sao đây…làm sao tôi có thể bỏ đi như thế này được…tôi còn em, còn ban nhạc. Tôi đang hạnh phúc và vui vẻ thế này cơ mà???
- ‘Anh đang làm gì thế? Đi học về chưa?’ em nhắn cho tôi.
- ‘Anh đây…anh vừa về này’
- ‘Uh anh, mai đi chơi với em nhé. Em muốn giới thiệu với anh em họ của em…Nó mới từ Đồng Nai lên đây ở và học tại đây luôn’ tôi nhớ tôi có nghe em nói về cô em họ này một lần.
- ‘Uh cũng được…thế mai rồi gặp :x’
Haizzz…Lúc này đây tôi biết phải làm thế nào bây giờ…Có nên nói với em về chuyện đi du học không đây nữa…thiệt là khổ hết sức.
Tôi bấm số cho Long…lúc này chỉ có thể hỏi ý kiến nó là tốt nhất.
- ‘alo, sao mày?’
- ‘Chết tao rồi Long ơi…’ tôi than thở
- ‘Chuyện gì?’
- ‘Mẹ tao…đùng một cái tự nhiên ép tao đi du học. Nói là hôm nay bắt đầu làm hồ sơ rồi’
- ‘Ơ cái đệk…gì bất ngờ thế…rồi P.Anh mày tính sao đây?’
- ‘Tao cũng không biết…tao bấn loạn nãy h nè….không nghĩ ra đc mới gọi hỏi ý kiến mày’
- ‘Theo tao thì cứ từ từ…giấu tạm vài ngày đi đã…để tao suy nghĩ xem thế nào’
- ‘Uh cũng được…giúp tao Long ơi’
- ‘Biết rồi. Thôi cúp máy đi’
Không biết nó có kế gì giúp tôi không nữa ... hay cũng chỉ là …hoãn binh rồi trước sau gì cũng nói ra cho em biết
Tôi cứ trằn trọc suy nghĩ mãi cho đến hết ngày hôm sau….vẫn không nghĩ ra cách…chẳng lẽ tôi với em tới đây thì phải xa nhau sao …nghĩ tới đây mà tôi không cam lòng.
Tôi tạm thời gác chuyện này qua một bên vì sắp tới giờ hẹn với em, tôi lật đật chạy xe qua chỗ hẹn của em. Hôm nay tôi không đón em ở nhà, mà em hẹn gặp ở quán café. Em bảo rằng em đi với em họ của em rồi ra đấy luôn. Tôi ok.
Tôi tới quán là thấy em ngay…gì chứ em yêu của tôi mà, tôi dò một cái là ra. Ngồi kế em là một cô bé, chắc là em họ em.
- ‘Ngồi đi anh’
- ‘Anh này, đây là em họ em…em kể anh rồi đó…gọi là em họ thôi chứ bằng tuổi em àh…Nó tên Trang’ em quay qua giới thiệu Trang cho tôi.
- ‘Chào anh. Em có hay nghe chị P.Anh kể về anh suốt. Hôm nay mới được gặp’ Trang gật đầu chào tôi…trong phút chốc, tôi cảm thấy Trang nở một nụ cười khá bí ẩn, tôi cảm thấy vậy.
- ‘Anh uống gì, kêu đi…em ngồi với anh chút là phải đưa Trang về nhà’
- ‘Uh để anh kêu’ tôi kêu một ly cà phê sữa đá.
Bọn tôi ngồi tán gẫu với nhau một chút…cũng không có gì đặc sắc. Chủ yếu là tôi với em ngồi nói chuyện với nhau. Trang thì chỉ ngồi cười, đôi khi uhm oh một hai câu. Nhưng tôi cảm thấy không đơn giản như thế. Tôi cảm thấy đôi mắt của Trang luôn khẽ nhìn tôi, tôi thấy thế. Mà suy đoán của tôi thường ít có sai.
Ngồi một hồi thì em và Trang ra về. Tôi cũng chạy xe về nhà. Gặp em một chút mà tôi như vui hẳn…quên mất cái vụ du học kia.
Tối về, em nhắn tin cho tôi.
- ‘Em về rồi nè. :x’
- ‘Đi gì giờ mới về hả :-w’
- ‘Thì em đưa Trang về mà.’
- ‘Uh anh biết rồi. Mà em thân với Trang lắm àh?’
- ‘Uh anh…nó là em họ em, mà chơi thân với em từ nhỏ. Em giờ còn mỗi nó là thân thôi’
- ‘Uhm’ tội nghiệp em…chẳng có ai thân thiết ngoài tôi, Long và cô em họ này.
Tít…tít…tít…Có một số lạ nhắn tới.
- ‘Em chào anh…biết em là ai chứ?’
Muốn biết người lạ này là ai …hồi sau sẽ rõ
Chap 26
- ‘Ai vậy?’ tôi trả lời
- ‘Gặp em hồi chiều mà đã quên rồi sao?’