Không lâu sau khi Thiện nhắm mắt lại, Ân khẽ cựa người thức giấc. Điều đầu tiên cô cảm thấy là cơ thể mình đang bị khóa chặt trong một gọng kìm rắn chắc.
Định thần lại, Ân xác địch gọng kìm đó là cánh tay của Thiện. Cậu đang ôm cô rất chặt và đầu cô không thể cưỡng lại mà ép chặt trong lồng ngực cậu. Cũng vì thế mà cô vô tình nghe được trái tim đang chạy đua trong lồng ngực kia và cô đoán ra được rằng cậu đã thức.
Dù sao bây giờ hai người đối diện cũng chỉ làm cho nhau thêm khó xử, Ân thấy Thiện làm bộ thì cũng làm bộ theo. Cô cẩn thận tháo tay cậu ra khỏi người mình như sợ làm cậu thức giấc rồi nhẹ nhàng đứng lên khỏi băng ghế.
“Hôm qua… sao chị lại cứu tôi?” – Vừa đi đến cửa phòng thì Ân nghe thấy tiếng Đan vang đến từ phía sau.
“Vì mày là con của ba.” – Không quay lưng lại, Ân lạnh nhạt trả lời rồi nhanh chóng bỏ ra khỏi phòng.
Ân rời khỏi bệnh viên ngay sau đó và bỏ lại Thiện tiếp tục giả vờ ngủ trên ghế.
“Chị em về rồi, anh mở mắt ra được rồi đấy.” – Hướng ánh nhìn về phía Thiện, Đan nói.
Thiện bối rối mở mắt ra, bàn tay không biết để đâu nên đưa lên xoa rối đầu của mình.
“Em dậy rồi à? Để anh đi kiếm thứ gì đó cho em ăn nhé!” – Không biết đối mặt với Đan thế nào, Thiện lúng túng tìm cách ra khỏi phòng.
“Không cần đâu, đưa em về nhà nhé!”
“Trông em còn mệt lắm, nằm lại hôm nay đi.” – Thiện nói rồi nhanh chóng tiến về phía cửa.
“Thiện này, anh có thể… quay về với em không?” – Một thoáng ngập ngừng, Đan nói khi Thiện đang quay lưng lại với cô.
Bàn tay đang đặt trên tay nắm cửa của Thiện có chút cứng đờ.
“Anh nghĩ là… anh thích chị của em.” – Sau một hồi im lặng, Thiện nói mà không quay lưng lại.
“Vậy tức là không thể quay lại sao?”
Không lên tiếng, Thiện khẽ gật đầu rồi đi ra ngoài. Rời khỏi phòng, điều đầu tiên cậu muốn làm là đi tìm Ân. Có vẻ như trái tim đang có điều gì muốn nói nên đôi chân cứ thế bước một cách khẩn trương.
Cuối cùng Thiện cũng nhìn thấy bóng Ân trong dòng người đang tấp nập qua lại. Thật nhanh, cậu chạy đến giữ tay cô lại.
“Sao không ở bệnh viện với Đan?” – Quay người lại, Ân chau mày nhìn Thiện.
“Tôi… tôi có chuyện muốn nói với cậu.” – Tim Thiện đột nhiên đập liên hồi.
Nhướn mày nhìn Thiện, Ân im lặng chờ đợi điều cần nghe.
“Tôi thích cậu.” – Một cách khẩn trương như sợ nếu không nói ra thì sẽ không còn cơ hội, Thiện nói nhanh ba chữ mà với cậu rất quan trọng.
“Rồi sao?” – Ân ngỡ ngàng nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản đến thờ ơ.
Nhìn biểu hiện của Ân, Thiện càng hồi hộp. Bàn tay cậu đang nắm lấy bàn tay Ân trở nên ướt dần vì mồ hôi.
“Cậu… có thích… tôi không?” – Thiện hỏi một cách khó khăn.
“Không.” – Ân đáp ngay mà không cần suy nghĩ.
Tiếng “không” của Ân như một phát súng nổ trong đầu Thiện. Trái tim đang đập liên hồi gần như chết đứng, bàn tay đang nắm lấy tay cô cũng đột ngột buông thõng.
Thiện đứng sững người, gần như không còn hít thở, mắt nhìn vô định vào khoảng không trong khi Ân lạnh lùng quay đầu bước đi. Bóng Ân càng lúc càng xa dần. Cô bước thêm một bước là thêm một lần Thiện thấy hụt hẫng. Cuối cùng, cái bóng nhỏ hoàn toàn biến mất, mang theo một mảnh ghép của cuộc đời cậu.
Dòng người bên đường đột ngột trở nên vun vút đi qua như vô tình, sự chuyển động của thời gian cũng không giống như cũ. Thiện cảm tưởng như mọi thứ xung quanh đều không giống như trước. Rõ ràng đã thiếu đi một điều gì đó vô cùng quan trọng.
Chương 23: Đã không còn nữa
Bắt đầu vào giờ cao điểm, mọi thứ đều trở nên sôi động hẳn. Đường phố dần đông đúc hơn, xe cộ tấp nập mang theo tiếng ồn hòa vào không gian. Duy chỉ có chiếc xe đen đang chầm chậm lăn bánh trên đường là khác biệt, nó giống như đang ở một thế giới khác, hoàn toàn yên tĩnh và có phần nặng nề.