Sự thật thì con người ai cũng có thể quên và sẽ chẳng ai nhớ ai cả đời.
“Lâu quá không gặp.” – Giọng nói chợt vang lên làm Ân buộc lòng thoát khỏi những ý nghĩ đang chạy qua đầu. Quay sang bên trái, cô thoáng chau mày nhìn người đang đứng cạnh.
“Ánh mắt đó là sao? Mới có hơn một tháng không gặp mà đã không nhận ra tôi rồi à?” – Hy bông đùa dù đôi mắt không hề cười.
Không trả lời cậu, Ân dán mắt vào sân trường đang đông dần. Những chiếc ôtô láng bóng rồng rắn lên mây nối đuôi nhau đi vào rồi lại nối đuôi nhau đi ra. May mà cổng trường Lộ Thiên đủ rộng cho hai lượt xe ra vào cùng một lúc nếu không thì thể nào cũng tắc đường. Mà những lúc phân chia lợi ích như thế thì sự phân biệt đẳng cấp sẽ được đưa ra để giải quyết xem xe nào được đi trước.
Nhìn vào đám cô cậu ấm bước ra từ trong xe, ánh mắt Ân ánh lên sự khinh thường. Được đưa đi đón về và có kẻ hầu người hạ với cô chẳng có gì đáng để tự hào. Nhiều lúc xem phim cổ trang, thấy các vua chúa ngày xưa làm gì cũng sai bảo người khác, cô thấy họ rất tầm thường. Cũng có hai tay hai chân như mọi người mà không tự mình làm được việc gì thì chẳng khác gì phế nhân.
“Trông cậu có vẻ vui.” – Hy một lần nữa làm những suy nghĩ trong đầu Ân tan đi.
“Tôi lúc nào chẳng vui.” – Ân khinh khỉnh đáp.
“Thiện có thể làm cậu hạnh phúc đến thế sao?” – Không tiếp tục chủ đề, Hy lại chuyển hướng.
Ân lúc này mới giật mình. Hạnh phúc hay không, cô nhất thời không hiểu rõ, chỉ biết là lúc ở cạnh cậu, cảm thấy rất vui.
Thời gian này Thiện không đem cô ra làm công cụ chọc tức Đan, cũng không nói chuyện với cô bằng ánh mắt mỉa mai. Hơn nữa còn thường xuyên đến thăm cô, chơi cùng bọn trẻ.
Ân đương nhiên không kể lại những chuyện này với Hy, cô đâu cần phải chứng minh điều gì với người cô không quan tâm.
“Một thời gian không gặp, cậu có nhớ tôi không?” – Không để Ân im lặng quá lâu, Hy tiếp tục hỏi.
“Tôi cần phải nhớ cậu sao?” – Lạnh lùng trả lời, Ân không quan tâm đối phương có bị tổn thương hay không. Cô thậm chí còn chẳng để ý đến chuyện Hy vắng mặt.
“Đúng là không có lí do gì để cậu nhớ tôi.” – Giọng nói có phần thất vọng nhưng trong lòng không ngạc nhiên gì, Hy thừa biết Ân nói chuyện khó nghe và vô tâm có tiếng.
“Sao cậu không hỏi tôi thời gian qua tôi đi đâu?” – Sau một hồi im lặng, Hy lại hỏi.
“Tôi không muốn biết những điều không cần thiết.” – Trả lời không một chút do dự, Ân quay lưng bỏ đi. Ở trên này cũng chẳng thể tiếp tục hưởng thụ tiết trời đẹp đẽ.
“Sau giờ học, hãy đến một nơi với tôi được không?” – Nói với theo Ân, giọng Hy không có lấy một chút hy vọng.
“Không.” – Không quay người lại, Ân trả lời dứt khoát.
“Cậu sợ tôi à?” – Không năn nỉ, Hy quyết định sẽ dùng chiêu khích tướng.
Nhếch môi cười, Ân quay người lại nhìn Hy thách thức, vẻ kiêu ngạo được trưng ra không giấu diếm: “Cậu là ai mà tôi phải sợ?”
“Nếu không sợ tại sao lại luôn đề phòng tôi?” – Nắm được thế mạnh và cũng là điểm yếu của Ân là quá kiêu ngạo, Hy công kích.
“Muốn dùng kế khích tướng sao? Thôi được, sau giờ học tôi sẽ đi với cậu.” – Đoán ra được Hy đang tính toán gì nhưng vẫn muốn chứng minh rằng mình chẳng sợ gì, Ân đồng ý.
Không để Hy nói thêm gì, cô quay lưng bỏ đi. Nói quá nhiều thì sẽ để lộ điểm yếu, cô không muốn Hy nắm bắt được một suy nghĩ nào của mình.
Hy vẫn đứng tại chỗ, môi khẽ mỉm cười.
“Vẫn cứng đầu như vậy.”
Nhìn xuống sân trường như đang theo dõi một điều gì đó, thật tình Hy chẳng hề chú ý bất kỳ con người hay sự việc gì dưới đó. Nét mặt cậu thay đổi liên tục chứng tỏ tâm tình đang rối loạn.
Thật lòng mà nói, trong thời gian cùng ba qua Nhật ký hợp đồng, cậu không nhớ Ân lắm. Chỉ là thỉnh thoảng nghĩ đến nhưng rồi cũng nhanh chóng quên đi. Thế nhưng khi về đến, vừa nhìn thấy cô thì mong muốn chiếm hữu lại trỗi dậy. Cô càng lạnh nhạt thì cái mong muốn đó lại càng mạnh mẽ thêm. Cậu thật sự không hiểu con tim đang nhảy điệu gì. Là yêu hay không yêu? Thích hay không thích? Cái phạm trù mang tên tình cảm quá khó lí giải!