“Nói rồi. Nhưng tôi đâu có nói là sẽ làm theo.” – Hy nhún vai.
“Tùy cậu vậy.” – Ân thờ ơ quay mặt bỏ đi.
Còn chưa bước đủ ba bước, cô thấy tay mình bị kéo mạnh trở lại.
“Tại sao lại là Thiện?” – Hy trừng mắt phẫn nộ, giọng hỏi không hề nhỏ.
“Bỏ tay ra!” – Không trả lời câu hỏi của Hy, Ân lạnh lùng ra lệnh.
Hy rõ ràng nghe thấy lời Ân nhưng thay vì buông tay lại kéo sát cô về phía mình hơn: “Tôi hỏi cậu tại sao lại là Thiện?”
Tiếng quát của Hy làm Ân hơi giật mình.
“Tại sao lại không thể là cậu ta?” – Lấy lại bình tĩnh, cô nhướn mày.
“Là ai cũng không được.” – Hy gằn giọng.
“Cậu nói không được thì là không được sao?” – Ân nghiêng đầu, điệu bộ thách thức.
Hy im lặng, cậu biết mình đang nổi giận vô lí. Nếu còn vô lí hơn nữa, cậu sợ rằng mình sẽ bị Ân ghét mất.
Cảm thấy bàn tay đang siết cổ tay mình lỏng dần, Ân giật tay ra, nét giận dữ không che giấu trên gương mặt.
“Phản ứng của cậu là gì?” – Ân hỏi.
Ngẩng đầu nhìn Ân rồi lại cúi đầu nhìn xuống đất, Hy im lặng.
“Cậu thích tôi sao?” – Câu hỏi mang đậm sắc thái mỉa mai, Ân nhướn mày chờ đợi câu trả lời.
Hy thấy lòng mình rối bời.
“Cậu nghe cho rõ! Nếu muốn sở hữu tôi như một chiến lợi phẩm, tôi sẽ giết cậu.” – Nét mỉa mai, sự bông đùa hoàn toàn biến mất, gương mặt Ân lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm, đôi mắt tối đen nhìn xoáy vào Hy.
Dù không nhìn vào mắt Ân nhưng Hy có thể cảm nhận được cái nhìn lạnh lẽo của cô quét lên người mình. Ý muốn rùng mình càng lúc càng mạnh.
Đôi giày thể thao đen giây xám rời đi, càng lúc càng xa.
Thở hắt ra một tiếng, Hy như vừa thoát khỏi cơn bóng đè. Bây giờ cậu mới có thể ngẩng đầu nhìn theo bóng Ân.
“Tại sao khi đối diện với người con gái ấy lại không dám nói dối?”
“Vật sở hữu? Chiến lợi phẩm?”
“Có lẽ đúng là ý này.”
Hy cười nhạt, khẽ gật gù. Xem ra Ân còn nhìn rõ cậu hơn cậu rõ chính mình. Sở thích chiếm hữu đã làm cậu không còn biết đâu là yêu, đâu là ham muốn.
Phía sau Hy, gương mặt Thiện lạnh lẽo đến đáng sợ, quai hàm bạnh ra kìm nén sự tức giận. Anh họ của cậu rốt cuộc muốn làm gì? Và cậu rốt cuộc đang bị gì mà khó chịu thế này?Chương 17: Bão vềMột buổi sáng se lạnh và không có nắng, bầu trời ẩm ướt trực chờ sập xuống đầu người. Gió thổi như muốn cuốn bay mọi thứ cho thỏa cơn cuồng nộ. Bão về, đàn chim cũng không muốn rời khỏi tổ huống gì cất tiếng hót. Trời mới sang thu mà tưởng chừng như đông đã đến.
Thời tiết như thế này, khó trách khi không thấy những chiếc áo đồng phục của Lộ Thiên mà thay vào đó là những chiếc áo lông ấm áp và đắt tiền của các cô cậu ấm. Thế đấy, mùa bão – mùa khoe đồ.
Lững thững đi vào cổng trường trong màn chào đón nảy lửa, không khó để Ân đoán ra nguyên nhân của những cái lườm nguýt kia.
Lọ Lem Đường Phố [ Trò Chơi Của Quá Cố ">
Ân thật sự cảm thấy đám nữ sinh này vô vị, còn chẳng đáng để cô cười khẩy.
Đi lên sân thương thôi!
Đứng thẳng người như thách thức những cơn gió lồng lộng kia, Ân khoác lên mình một lớp khi lạnh lùng khó tả. Mái tóc dài cứ thế tung bay trong gió, như muốn rời bỏ da đầu tiến thẳng lên trời cao.
Thở mạnh ra một làn khói mờ, đôi mắt cô bị che phủ bởi một màn sương mờ ảo khó xuyên thấu. Làn da vì lạnh mà ửng hồng nhưng gương mặt vẫn vô cùng thiếu sức sống.
“Biết ngay là chị sẽ lên đây mà.” – Từ phía cửa, Đan hùng hổ đi vào.
Ân mệt mỏi đến mức chẳng thèm liếc mắt.
Đứng khá xa chị gái mình, Đan ném tờ báo xuống mặt đất, phẫn nộ quát: “Giải thích đi!”
Ân liếc qua mặt báo, môi mỉm cười nhưng lòng chua chát. Trang nhất hôm nay đăng tin “Vương thiếu gia – người thừa kế tập đoàn Vương Thị – đưa bạn gái đi chọn siêu xe”.
Hình chụp cũng nét thật! Ân thấy mình đứng chễm chệ giữa cửa hàng bán siêu xe, Thiện đứng ngay phía sau hai tay bỏ túi quần, bên cạnh là chiếc BMW láng bóng.