Không nói không rằng, thằng Vũ trả lại bầu không khí rôm rả cho hội anh em chúng tôi:
-Nguyệt, cho Nguyệt làm bác sĩ đó.
-Bác sĩ?
-Là lo chấn thương cho anh em….
-Ơ…….
-Thằng T, mày nói vợ mày đi…
Thì ra chúng nó muốn lợi dụng cơ hội để kéo Nguyệt vào cổ vũ đá banh, và chắc sau này sợ chúng bạn còn kết nạp cô nàng vào luôn hội bàn tròn mất.
-Ừ, Nguyệt tham gia với lớp cho vui, mang danh thôi, thật ra là cổ vũ đấy..
Cuối cùng chán chê, thuyết phục được Nguyệt đồng ý, tụi nó mới chịu xách cặp ra về. Tôi với Nguyệt và Nhân cũng theo chân, ngang qua bàn, thằng Vũ vừa xem xong những bài tôi đánh dấu, lục đục cũng đang tính rời khỏi lớp.
Chẳng hiểu sao, tôi nhìn thằng Vũ cảm thấy mình hơi ác, và có chút gì đó không phải với nó. Nó luôn đối xử với tôi, hay nói thẳng ra là đối địch ra mặt, nhưng cách xử xự thì như một người bạn, dù cho nó hơi câng cáo và tự coi mình là kẻ bề trên. Nhưng tôi thì đối đầu với nó theo một phương diện khác, lấy công trả thù tư, dù gì thì về mặt khí chất cũng thua nó đứt đuôi rồi. Nghĩ vậy tôi mở lời với nó:
-Về đi, bài tập thong thả hãy làm.
-Ừ, không có gì!
-Mai đi đá bóng với lớp..!
-…..!
Quay mặt bỏ đi không nói gì, để lại Nhân đen và Nguyệt ngơ ngác nhìn cả hai thằng.
Đơn giản chỉ là nói với nhau mấy lời, nhưng chí ít tình hình chiến sự của tôi với thằng Vũ cũng đã lắng xuống, tuy không thể gọi là bằng mặt bằng lòng, nhưng chí ít cũng gọi là kẻ thù như chính nó nói với tôi.
Nằm rầm xuống giường, cả người duỗi ra, thở dài trút hết mọi mệt nhọc và tâm tư của ngày học. Lên lớp chỉ có ngắm và nhìn, phải trút bỏ cái tâm tư và tạo cho mình một lớp vỏ bọc hoàn hảo:vui vẻ ,yêu đời. Vẫn bình thường dù cho có là gì xảy ra đi chăng nữa. Mới có mấy ngày thôi, thứ hai, thứ ba, thứ tư, ba ngày mà tôi sắp chịu hết nổi. Nhiều lúc muốn giãi bày mà giãi bày với ai bây giờ.
Cầm cái móc khóa mà nàng tặng, xoắn nó lại rồi thả ra, cái vòng tròn đồng xu xoay tít, chậm dần, chậm dần rồi lảo đảo dừng lại:
-Mình có trẻ con quá không nhỉ?
-Chắc là không…?
- Bởi chính Nàng mới là người giận mày trước, mày cũng đã cố gắng hết sức rồi, có gì là lỗi của mày?
-Lỡ nàng giận mày vì lí do khác?
-Chính nàng mới là giận hờn con nít trước.
Chịu hết nổi với cuộc đấu tranh nội tâm, tôi hét lớn rồi ôm gối chụp đầu. Ba, mẹ tôi đi vắng hết, nên ngôi nhà trở nên vắng lặng hoàn toàn. Cô đơn và hơi tủi thân, tôi thiếp đi lúc nào không biết, trong mơ, tôi thấy mình nắm tay Dung, đi ngang qua con đường hoa sữa, thoang thoảng mùi mặn của nước biển được nêm vào cơn gió khẽ thổi ngang qua. Mỉm cười hạnh phúc và cứ đi, đi mãi, trên con đường toàn hoa sữa.
Có lẽ tâm tư đã quá mệt mỏi với cái trò mang mặt nạ này nên tôi ngủ say. Mãi đến khi gần tối mẹ tôi về đánh thức , tôi mới chịu mò ra khỏi căn phòng tối om, tối như trong suy nghĩ của tôi vậy.
Tôi mang ý định tới hỏi Ba tôi về chuyện này, tất nhiên là theo kiểu kín đáo, mượn chuyện người ta để hỏi cho mình, vì thường ở nhà Ba tôi hay trò chuyện và cũng là người đưa cho tôi những đạo lý sống hay nhất. Nhưng rốt cuộc tối hôm đó, người mà tôi có thể lắng nghe lại bận việc công ty, chắc lại giao tiếp với khách hàng nên về nhà muộn.
Tôi lại quẳng mình lên giường và suy nghĩ. Cố gắng nhớ lại những gì mình làm để xem mình có sai ở đâu. Nhưng sự tự ái nhiều khi lấn át, và cuối cùng trong tâm trạng để trống, một lần nữa tôi chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm tinh mơ, bốn giờ sáng mắt tôi đã mở láo liên, hậu quả của việc ngủ quá nhiều hôm qua. Tránh khỏi suy nghĩ lung tung, tôi dậy nấu ăn buổi sáng. Lại là tránh mặt.
Mẹ tôi bất ngờ trước bữa ăn sáng do chính tay thằng con út đạo diễn, mỉm cười và ngồi thưởng thức. Tôi thì lùa cơm rang lấy rang để, gắp mấy miếng trứng hơi mặn bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến.
-Có chuyện gì à?
-Dạ, gì là gì?
-Mẹ đẻ mày ra mà không biết tính mày à!
-Dạ, không có gì lắm, rắc rối với bạn thôi.
-Cãi nhau à?
Tôi lại lẳng lặng lùa cơm vào miệng hối hả, cố tránh câu trả lời với Mẹ, nhưng như Mẹ tôi nói, tôi nghĩ gì thì làm sao qua mắt được Mẹ tôi. Bạo dạn tôi hỏi:
-Hồi trước, có bao giờ Ba làm Mẹ buồn chưa!
-Tất nhiên là có!