Ngữ Yên phải nói là lâu rồi tôi chưa gặp, vẻ đẹp thì vẫn như xưa, mái tóc xõa được cài nhẹ càng tôn lên nét hiền dịu trên khuôn mặt nàng. Sức cuốn hút ấy khiến đám bạn tôi cũng chết mê chết mệt, liên tục bắt chuyện khi thấy Ngữ Yên khá thoải mái.
-T, đứng dậy Vũ nhờ!
Khỏi cần quay lại tôi cũng biết ai đang đứng đằng sau tôi, giọng gắt gỏng vì liên tục bị phá đám, và đáng lẽ nó sẽ xưng mày-tao thì nay đổi sang bằng tên cho trang trọng, hiển nhiên do sự có mặt của Ngữ Yên.
-Gì, có gì nhờ không?
-Ờ….thì…..nói riêng được không…
-Giữa hai đứa chỉ có chuyện chung, không có riêng, nói gì nói đại đi.
Ngữ Yên khẽ đặt tay lên tay tôi, ra vẻ không vừa lòng, khẽ nhích lại gần tôi, đồng thời kéo tôi theo, chừa khoảng trống cho Vũ ngồi xuống.
-Uống nước đi Vũ!
-Có gì sao?
Đám an hem tôi thì chưa thằng nào nó đắc tội cả nên phân tư rõ ràng, coi nó như người bạn bình thường, hỏi han nhiệt tình, mặc cho tôi mặt mũi bí xị, nhìn xuống cái khoảng nền xi-măng tâm điểm, không có vẻ gì quan tâm tới đứa sắp mở lời.
-Ờ, Vũ tính……
-……..?
-Nhờ T…….
-Có gì sao?-Tôi cau mày quay lại….
Thằng Vũ khẽ lướt qua mặt Ngữ Yên, có gắng nói nhỏ nhất hết sức có thể, dường như chủ đích của nó là chỉ để mình tôi nghe thấy:
-Dạy Vũ thêm Hóa nhé.
-Xoảng!
Tôi hoảng hồn, thất thần vùng đứng dậy, kéo theo cái ghế nhỏ ,hất tung chai nước ngọt còn ở đâu đó. Vẻ mặt nó với tôi đều như nhau:
“Tá hỏa với đối phương”.
CHAP 68: BỐI PHẬN
Dưới chân những mảnh vỡ lạo xạo, tôi trợn tròn mắt nhìn thằng Vũ như kiểu người từ hành tinh khác xuống vậy. Vẻ mặt nó bối rối nhìn tôi rồi thỉnh thoảng ánh mắt đó chuyển đổi phương hướng nhìn Ngữ Yên.
Ngữ Yên đã cất cái vẻ mặt bất ngờ ấy qua một bên, nhìn thằng Vũ một cách khó hiểu, và đồng thời ngước lên chờ kết quả của tôi, có vẻ Ngữ Yên cũng ủng hộ thằng lãng tử này trong việc bái sư cầu đạo.
Chuyện nó bái sư học đạo và mong muốn tôi phụ nó môn Hóa phải nói là ngoài sức tưởng tưởng của tôi, mặc dù nó có phần tôn vinh rằng tôi hơn nó trong một vài lĩnh vực rồi. Nhưng quá nhanh và quán thẳng thắn, câu nói của thằng Vũ chẳng khác gì một cái tát trời giáng làm choáng váng đầu óc của tôi.
Nhân và Nga nghe tiếng vỡ cũng đi lại, vẻ mặt băn khoăn đứng ngoài dòm tôi và thằng Vũ, trong tình cảnh này chắc ai cũng hiểu nhầm là tôi vừa đập cái chai trước xuống đất vì hai thằng có xích mích.
Ngữ Yên nắm tay tôi kéo tôi ngồi xuống ghế, lôi tôi ra cái sững sờ đờ người chết đứng nãy giờ, vui vẻ và cười:
-Thôi, Vũ và T nói chuyện đi, Yên về lớp đây!
-Về nào Nga!
Tôi nhìn theo cô bạn đã lâu chưa gặp, vẻ mặt hơi tiếc nuối, nàng khẽ nhìn tôi rồi nhanh chóng lướt qua chỗ thằng Vũ, vẻ mặt ánh lên niềm vui gì đó, ngay cả tôi cũng không thể hiểu.
Xoay lại ngồi đối diện với nhau, mấy thằng nhìn tôi chờ giải quyết vụ việc.
-Tại sao mày lại nhờ tao?
-Thì lúc kiểm tra không phải là đã rõ rồi sao!
-Nhưng tao với mày ….
-Tao biết, nhưng tao đã nói không phải là kẻ thù rồi sao.
Trầm ngâm, uống ngụm nước cho tỉnh táo, tôi chờ kẻ đang ở thế yếu tiếp tục lên tiêng.
-Vì mới chuyển qua, nên mấy dạng này chưa gặp bao giờ…
-Sao không đi học thêm…
-Không thích lắm……
Nó nói về việc đi học thêm với vẻ mặt buồn chán, lẳng lặng thở dài, vẻ mặt lạnh lùng, cao ngạo từ trước đến nay hoàn toàn biến mất, mà thay vào đó là vẻ mặt buồn bã, ánh mắt vô hồn nhìn về khoảng không trước mặt.
Mấy thằng chiến hữu vỗ vai đứng dậy, nháy mắt với tôi ý ra vẻ về trước. Hẳn mấy thằng bạn tôi chắc hẳn biết rằng ở lại chỉ gây thêm khó khăn với hai đứa tôi, hoặc giả không thì cũng chẳng rõ chuyện gì. Lẳng lặng kéo nhau về hết.
Lại xoay xoay li nước, tôi mở lời trước với nó, dù sao hai thằng con trai cũng dễ dàng hơn:
-Sao mày lại nhờ tao, nếu tao từ chối?
-Tao nghĩ mày sẽ giúp tao thôi.
-Vì sao?
-……..
Nó ngồi trầm ngâm, vẻ mặt buồn bã ban nãy biết mất, để lại vẻ mặt lạnh tanh bản chất của nó, đưa ra một lý do hết sức trừu tượng:
-Vì chung lớp thôi..!
-….!
Cũng có phần đúng, bạn bè học chung thì giúp đỡ nhau là chuyện bình thường, hơn nữa việc giúp nhau học tập cũng là truyền thống của lớp tôi kéo dài hơn một năm qua. Nhưng từng đó cũng chưa phải là nguyên nhân hay một cái cớ để tôi có thể ép mình đồng ý.