Tôi lườm lườm, mặt vênh vênh. Thưa Cô, khăn này là độc quyền, cô có lục tung cả chợ lẫn bao nhiêu tiệm cũng không có đâu nhé. Chiếc khăn hoàn hảo này chỉ có một cái thôi, của một người con gái đặc biệt đan đấy. Tiếc là cô ta giải nghệ, hoặc chỉ nhận đơn đặt hàng từ Cháu thôi.
Đi đến trạm xe bus, bao nhiêu đứa nhìn tôi thể như là người đặc biệt, người nổi tiếng được công chúng yêu mến. Thời tiết này lạnh thì có lạnh, nhưng cũng đâu đến mức một thằng con trai phải khoác lên cổ chiếc khăn len như vậy? Bao nhiêu đứa cứ nhìn tôi chỉ trỏ, xôn xao bàn tán. Mặc kệ, tôi không cần quan tâm lắm, cứ coi như đó là những lời khen cũng được.
Chuyện chưa dừng ở đó. Tôi tiếp tục trở thành tâm điểm của sự chú ý khi bước vào lớp. Cả lớp đang trò chuyện rôm rả, bỗng nhiên im bặt, nhìn tôi từ đầu xuống chân. Kìm nén cơn ngại, tôi bước xuống dãy bàn cuối lớp, rồi ngồi xuống đó. Một tràng cười rộ lên, nhìn tôi chỉ chỉ:
-Lạnh lắm hả mày?
-Con trai hay con gái đấy!
-Khăn ở đâu xấu hoắc vậy mày?-Thằng Phong mập hét to lên.
Câu nói của nó chẳng khác nào dùng dao đâm bạn cả. Dung mặt đỏ tía tai, nhìn xuống tôi ái ngại, tôi thì máu nóng dồn lên tới não, bay tới thằng bạn nó túm cổ đá đít. Được dịp tụi nó còn làm ầm lên, giữ chặt tay chân tôi, cướp khăn rồi từng thằng ướm thử, đi qua đi lại như siêu mẫu:
-Rất hợp với dáng tao nhé!
-Tao đeo đẹp hơn mày..!
-Mai tao cũng đeo khăn như thằng Tín cho nó mốt!
-Gớm, nhìn như thằng lập dị ấy!-Hằng bán chanh tranh thủ cơ hội, lên tiếng.
-Con trai mà yếu đuối thế à?-Một loạt các bạn nữ lên tiếng.
Tôi bị bọn nó bẻ tay, trói chân thì làm gì còn sức phản kháng. Hai đứa tôi đành ngậm ngùi bị cả lớp chọc quê. Dĩ nhiên tụi bạn nào biết Dung là người tạo ra chiếc khăn len ấy nên thốt ra những câu nói vô tình. Mặt Nàng đỏ gay đi nhanh ra khỏi lớp.
Bọn bạn giỡn chán chê rồi mới trả lại khăn len cho tôi. Nhanh như chớp, tôi cầm chiếc khăn len phóng ra ngoài chỗ ghế đá quen thuộc. Chắc giờ Dung buồn lắm.
-Trả khăn len cho Dung!
-Ơ, sao lại trả, tặng rồi mà!
-Nhưng mà…..!
-Nhưng nhị cái gì, cái khăn này giờ là của Tín, đâu phải của Dung…!
-Nhưng mà….nó..xấu..!-Mắt Dung ướt nhoè.
Hình như Dung tâm huyết với nó lắm, vì đó là món quà Nàng tặng tôi. Công tâm mà nói, chiếc khăn này cũng đẹp, chẳng qua là bị mấy thằng bạn tôi chọc dữ dội quá nên Nàng tưởng nó xấu thật. Nước mắt ngắn dài, ướt đôi mắt long lanh, lần đầu tiên thì phải, tôi thấy Dung khóc.
Chẳng để tôi an ủi, Dung quệt nước mắt rồi đi vào lớp. Tôi lại lững thững đi đằng sau. Cả lớp tôi ngơ ngác, chẳng hiểu tôi làm gì mà Dung lại khóc thế kia. Ai khóc thì không biết chứ Dung nổi tiếng là băng phong thì đào đâu ra nước mắt cơ chứ?
-Sao thế mày?
-Mày làm gì Dung à?
Tụi bạn chụm đầu lại bàn tôi hỏi han, mà đâu biết chúng nó vừa gây ra tội và mà tôi phải mang tiếng gánh chịu. Vài bạn nữ gần Dung an ủi, còn lườm tôi với ánh mắt hơn cả hận thù. Tôi gắt gỏng:
-Vâng, nhờ ơn bọn mày đấy!
Đám nhà lá thấy tôi gay gắt như vậy cũng giãn ra, một thằng đi về một góc.
-Đại ca, em mời đại ca đi uống nước nhé!
-Dẹp, tao còn học bài!
-Thôi mà, ra chơi ai còn học, nghỉ ngơi đi đại ca!
Thằng Hoàng còn ra đằng sau bóp vai cho tôi, tôi hất tay nó ra, thể hiện lập trường cứng rắn.
-Thôi mà, đại ca, em biết lỗi rồi, em xin mời đại ca chầu nước này.
-Dẹp…à quên, đi mày!
Nói thật là lần đầu tiên Dung khóc nên cả lớp chúng tôi hơi ngỡ ngàng. Bình thường trong mắt mọi người Dung có sức ảnh hưởng to lớn nên việc Nàng khóc là một việc ghê gớm lắm. Thế nên hễ tôi có rục rịch gì là bao nhiêu ánh mắt lại chĩa hết về tôi:
-“Mày làm gì mà Dung phải khóc?”.
Thế nên, dù còn giận mấy thằng bạn nhưng tôi cũng nén lòng mà đi ra khỏi lớp, tránh sự soi mói và các kiểu giận dữ ném vào người.
-Ơ, thế là của Dung đan à?
-Mày chê xấu cho đã, Dung khóc cho tao lãnh đòn!-Tôi gằn thằng Mập.
-Sao mày không nói sớm?
-Bọn mày đè tao, chưa hỏi đã chê mà còn trách tao à?
-Thế giờ tính sao!
-Biết tính sao thì tao đâu có phải than-Tôi đưa ly nước chùa lên hút một hơi cái roạt, thở dài.
Tôi từ trước tới giờ có thể là thằng học sinh có lắm trò quậy phá nhất, nhiều khi chẳng sợ trò gì, thế nhưng đối diện với những giọt nước mắt của con gái , bao nhiêu chiêu trò đều tan biến đi đâu sạch. Đầu óc cứ mụ mị rối như bòng bong. Nước mắt của con gái thật là lợi hại.