-“Dù gì cũng chẳng ai biết đâu”.
Tôi mở ra trang đầu tiên.
“ Ngày đầu tiên đi học, được quen khá nhiều bạn mới. Cũng vui, nhưng mà chẳng biết nói với ai cả dù cho mọi người khá thân thiện. Chẳng hiểu sao, lần đầu tiên mà để mày nếm cái cảm giác khó hiểu rồi, bạn ơi”.
Ba dòng trên cuốn sổ. Dung vẫn là như thế, khi mà mọi thứ còn lạ lẫm, Dung tạo khoảng cách bằng việc khoác lên mình một vỏ bọc khó gần, và có chút gì đó kiêu kì. Nhưng hẳn đằng sau là một tâm hồn vui vẻ, chỉ với những ai mà Nàng cảm thấy an tâm.
Các trang tiếp theo cũng diễn tả lại nội tâm theo từng ngày đầu năm lớp 10. Lúc đó tôi chưa xuất hiện, nên hầu như mọi việc đều chỉ liên quan đến học và học.
“ Hôm nay mình là bí thư, vừa vui vì được mọi người tin tưởng, vừa lo sợ mọi người đặt niềm tin vào mình quá nhiều. À quên, hôm nay làm quen được hai bạn nữ xinh xắn ngồi cạnh. Hằng nói chuyện rất dễ thương, Trang thì rất vui tính, ít nhất là cũng không phải nói một mình như trước nữa”.
Cái này thì tôi chỉ biết cười thôi, chứ với cá nhân tôi, giọng Hằng là một cung bậc đầy chanh chua đanh đá, ấy vậy mà Nàng còn khen dễ thương cho bằng được.
Tôi như một độc giả, đang đọc một cuốn truyện chân thực về cuộc đời một người quan trọng. Tôi cũng là một nhân vật trong cuốn truyện đó, thậm chí có thể là vai chính, nhưng hiện tại, nhân vật “tôi” vẫn đang còn ở phương trời nào. Vẫn đang chú ý đến một cô gái nào khác.
Lật nhanh qua vài trang, tương đương với vài ngày tương đối bình thường yên ả với Dung. Tôi dừng lại vào khoảng thời gian tôi bước vào lớp. Cuối cùng anh ấy cũng xuất hiện rồi. Hồi hộp, nín thở, tôi muốn xem ấn tượng ngày đầu tiên Dung gặp tôi thế nào.
“ Hôm nay có học sinh mới chuyển vào lớp. Mới vào lớp mà đã bị đứng cuối góc rồi, chắc cũng nghịch ngợm lắm đấy. Lớp tăng thêm một người, chuyển đi một người”.
Tôi tức giận lật tiếp ra trang đằng sau, dù biết rằng mình hơi vô lý.
“Cái cậu học sinh mới thật nghịch, chưa gì đã vi phạm quá trời lỗi rồi. Thông minh, vui tính, cơ mà lúc nào cũng đùa giỡn, ngồi cùng bàn với mình nữa chứ, làm bàn mình lúc nào cũng bị chú ý. Cái nhóm cuối lớp kết nạp cậu ta vào nhóm rồi, hi vọng lớp yên ổn ^_^”.
Cái mặt cười đáng ghét còn được Nàng vẽ thêm vào dòng cuối cùng. Nhưng chí ít ngay từ lần gặp đầu tiên, ấn tượng của Dung về tôi ngày càng sâu đậm. Tôi lúi húi giở tiếp trang sau và cố hình dung về khoảng thời gian lúc xưa để tăng thêm phần sống động.
-Tín, xuống ăn cơm!
-Dạ!
Tôi cất cuốn sổ vào ngăn kéo, kĩ càng rồi khoá lại, chạy xuống nhà ăn cơm. Ba Mẹ tôi chẳng hiểu thằng con quý tử hôm nay bị sao mà cứ vừa ăn vừa cười một mình nữa. Chắc học hành căng thẳng quá nên tâm lý không được ổn định chăng.
Tôi cố gắng ăn thật nhanh, phụ mẹ dọn đồ một cách gấp gáp. Gì chứ cảm xúc đang sống lại, không nên làm nó cụt hứng phải không? Cậu học sinh mới chuyển lớp.
CHAP 12: CUỐN TRUYỆN ĐỜI TÔI
Mọi việc đều xong xuôi, tôi xin phép Ba Mẹ lên phòng. Thường ngày thì sau bữa ăn, bao giờ tôi cũng ôm trọn cái ti vi, không thì cũng chui tọt vào phòng mở nhạc nhẽo loạn xạ, mà theo Ba tôi:
-“ Nhạc nghe chán đời”!
Lần này tôi chui vào phòng đóng cửa, tiếp tục ôm cuốn nhật ký còn đang dang dở để xem Dung bao thời gian qua nghĩ gì? Tự nhiên lòng trắc ẩn còn vương vấn lên tiếng.
-“Xem trộm nhật ký người khác là không tốt”.
Thoáng chút ngần ngại, tặc lưỡi chấp nhận mình làm người xấu một lần cũng đâu có sao. Với lại những gì Dung viết tuy ngắn gọn nhưng hoàn toàn lôi cuốn tôi. Nhân vật tôi đang xuất hiện đầy phản cảm, vì thế tôi muốn biết rõ, vì điểm gì mà cuối cùng hai nhân vật chính lại nảy sinh tình cảm với nhau.
“ Hôm nay, thật là kì lạ, mình là người mở miệng hỏi cậu bạn mới tới kia trước. Chẳng hiểu vì sao? Cái con người ấy lại có sở thích ngồi nghe nhạc một mình đến vậy, đã thế còn là Mariah Carey nữa. Hình như cậu ta không thích mình cho lắm. Dù sao mình cũng quen như vậy rồi”
Đó là cái lần đầu tiên Dung bắt chuyện với tôi, nhưng có lẽ quá ngơ ngác về sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành cùng giọng nói như thiên thần, ngọt ngào đi thẳng vào người nên chẳng trách tôi á khẩu.
-“Do Dung đấy chứ”!
Tôi cười một mình, rồi lại nằm dài ra giường, giơ cao cuốn sổ nắn nót những nét chữ nhỏ nhắn thẳng hàng thẳng lối. Tôi cố gắng ghi nhớ, không bỏ sót một từ nào.