-Ừ ừ..!
Cái cảnh Dung đạp xe đi trước, hai thằng con trai lững thững theo sau tôi thấy vô cùng khó chịu. Nhưng bản thân mình có lỗi thì mình xứng đáng nhận hậu quả, tôi không trách Dung, chỉ trách bản thân mình. Còn thằng bạn thấy tôi lầm lì cũng động viên:
-Thời gian còn dài, còn cả năm 12 kia mà!
Hai thằng đạp qua mấy khúc quẹo, cuối cùng cũng đến trước chiếc cổng màu xanh của nhà Dung. Bỏ cặp nơi phòng khách, hai thằng con trai đèo nhau lè lưỡi ra thở trước cái nắng và mệt.
-Hai bạn ngồi nghỉ xíu! Dung đưa nước cho hai thằng nhìn bằng ánh mắt e ngại. Rồi Nàng nhanh chóng đi vào phòng riêng.
-Hà ơi, mình nhờ cái này xíu!-Lại tiếng gọi với ra!
Thằng bạn nhích tôi, muốn đẩy tôi thay thế nhiệm vụ. Tôi não nùng lết thết đi đến trước cửa phòng nàng.
-Gì vậy Dung?
-Ờ..Bưng dùm mình cái thùng này ra.
Tôi đoán cái thùng tôi bưng trên tay sẽ là sổ Đoàn viên của lớp tôi. Chẳng nói gì với Dung cả, tôi đi ra trước.
-Tín này!-Dung gọi với lại, không gian chỉ có riêng hai đứa.
-Gì cơ?
-À, thôi, không có gì…!
Tôi ráng đứng lại, cố níu kéo xem thử Dung muốn nói gì với mình không. Nhưng vô ích, Nàng nhanh chóng đứng dậy, mặt lại lạnh băng và đi ra phòng khách. Tôi đi theo sau.
Hai thằng tôi mở thùng “ nhiệm vụ” ngay tại quán nước mía quen thuộc, cạnh trạm xe bus. Trước khi mở, thể thức chia đôi:
-Giờ mày cầm 27 cuốn, tao 27 cuốn được chưa. Đọc xong rồi đổi lại.
-Thế nào cũng được.
Tôi mở 4 nắp bìa car-ton lồng vào nhau, cái đầu tiên đập vào không phải là màu xanh phớt của cuốn sổ Đoàn mà là màu nâu cà phê sữa. Quen thuộc lắm, cuốn sổ lạc loài này.
Tôi vớ lấy ngay trước khi thằng Hà kịp định dạng, tay cầm như báu vật:
-Cái này của tao nhé, ý kiến gì không?
-Tao thèm vào, của vợ chồng mày cả đấy, ăn luôn đi.
Thằng Hà đếm đủ 27 cuốn rồi quẳng sang cho tôi, trước khi đá chống xe ra về, nó không quên dặn dò đọc nhanh rồi đổi lại. Tôi vui mừng vì biết mình đang giữ báu vật nên gật đầu lia lịa.
Về đến nhà, tót vào phòng, khoá trái cửa lại. Dòm trước dòm sau kiểu như một thằng phạm tội sợ bị ai bắt gặp. Tôi lục trong những cuốn sổ Đoàn.
-“Kiên này, Linh này…..Hằng, Hiền…Trương Thành Tín đây rồi”.
Tôi đặt cuốn sổ Đoàn của mình ra riêng. Tiếp tục tìm kĩ trong những cuốn còn lại. Hi vọng mình tìm ra cuốn tên Đặng Trần Phương Dung, nhưng lật đến cuốn sổ cuối cùng, hất tung cái gối cạnh đó, hi vọng rằng nó có mặt trong phòng này. Tỉ mỉ đếm lại 26 cuốn, thêm cuốn tôi cầm trên tay nữa là 27. Vậy là cuốn sổ của Dung lại do thằng Hà giữ.
Tôi mở cuốn sổ Đoàn viên của mình ra tự ngâm cứu chính mình. Đầu tiên là năm lớp 10.
-“ Năng động, hoà đồng, tham gia tích cực các phong trào, hoàn thành tốt nhiệm vụ”
-“ Đóng Đoàn phí đầy đủ”.
Nét chữ nắn nót và nhỏ nhắn, càng làm tôi thêm vui vẻ trước lời nhận xét về mình. Tôi khoái trá lật sang trang tiếp theo, năm 11.
-“Tích cực tham gia các phong trào, giúp đỡ các bạn khác hoàn thành nhiệm vụ”.
Hoàn toàn mãn nguyện khi gấp cuốn sổ Đoàn của mình lại. Những lời này Dung trực tiếp nhận xét, dù trước giờ cứ hễ nhắc tới chức vụ, hai đứa cũng phải có chút ít lời qua tiếng lại. Lỡ dại mà Nàng phán câu có thành kiến, làm cho qua loa nhiệm vụ thì toi đời tôi.
Tôi ngả người với cuốn sổ màu nâu trên mặt bàn học. Cuốn sổ được chủ nhân của nó giữ gìn trau chuốt một cách cẩn thận. Mặc dù tôi thừa biết, ngày nào Dung cũng lôi nó ra để ghi vào đấy những gì mình cảm nhận hay gặp phải từng ngày. Cuốn nhật ký của Nàng giờ nằm trong tay tôi. Cuốn nhật ký có lần tôi vô tình đã đọc trang đầu tiên.
Chẳng hiểu vì sao cuốn Nhật ký lại nằm chung với những cuốn sổ Đoàn. Tặc lưỡi vì tính tò mò nổi lên lấn át cả đầu óc suy luận, tôi cầm cuốn sổ lên ngắm nghía. Cuốn sổ màu tối này không biết những tâm sự trong đó có ưu phiền như màu sắc của nó hay không nhỉ?
Tôi lấy hết dũng khí, đưa tay vuốt dọc gáy cuốn nhật ký, tay còn lại lật ra trang đầu tiên rồi nhanh chóng đóng lại. Dáo dác nhìn ra cửa sổ xem có ai tự nhiên vô duyên thò đầu vào xem tôi đang làm cái gì không?
-Đang ở nhà mà!-Tôi tự trấn tĩnh mình.
-Đọc có sao không nhỉ?
-Đọc đi, có sao đâu!
-Không, đọc làm gì của người ta mà!
Tôi lại tự đấu tranh nội tâm, ngồi lẩm bẩm một mình. Phép lịch sự và cái tính tò mò ngồi đấu tranh cãi lộn nhau qua lại. Tôi thở dài và có phần nghiêng về phương án “ mở ra xem một chút “.