Nhất Bảo lên tiếng.
- Nghe anh nói này.
Mai Mai hất cằm ra chỗ khác làm như không nghe.
- Em còn ngồi đây thì có quay đầu đi đâu cũng vẫn nghe thấy anh nói thôi.
Mai Mai không đáp.
- Mấy ngày qua em ở đây đừng nói cho ai biết.
- Biết rồi.
- Ngày mai đi học, gặp anh thì đừng có hớn hở quá!
Mai Mai quay đầu lại, vênh mặt.
- Việc gì em phải hớn hở khi gặp anh?
Nhất Bảo cười nhạt.
- Anh dặn không thừa đâu.
Mai Mai bĩu môi cái, lại quay mặt đi.
- Còn nữa. Em nhớ đi đứng cho cẩn thận.
- Mai không phải trẻ con lên ba.
Nhất Bảo im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu.
- Được rồi. Từ ngày mai gặp anh thì…
- Tại sao lại phải làm vậy? Có phải Bảo định nói gặp Bảo thì làm như không quen, hãy thờ ơ với Bảo như Bảo vẫn thờ ơ với người khác chứ gì? Tại sao phải thế chứ?
- Anh không định nói thế, nhưng ý anh muốn nói đại khái cũng là như vậy.
Khoé mắt Mai Mai lại rưng rưng. Nhất Bảo vỗ vai Mai Mai nhẹ nói:
- Sẽ có một lúc anh nói cho em biết. Còn giờ em chỉ cần làm theo những gì anh nói là được rồi.
- Nói cái gì? Bảo nói luôn đi.
- Lúc nào thích hợp, anh sẽ nói. Cũng đến lúc em phải về nhà rồi đấy.
Nhất Bảo đứng dậy, cậu chìa tay ra. Đâu đó trong tâm trí hai người tái hiện hình ảnh một khoảng sân ngập tràn ánh nắng, cô gái ngồi bệt dưới đất, cậu thanh niên cao ráo tiến về phía cô gái đó. Cứ ngỡ cậu sẽ chìa tay ra giúp cô đứng dậy. … Nhưng không. Cậu ta đi thẳng.
Mai Mai nắm lấy tay Nhất Bảo. Đứng dậy. Mai Mai hỏi:
- Vậy những lúc nào thì Mai Mai có thể nói chuyện bình thường với Bảo như hai người quen biết đây?
Nhất Bảo cười:
- Khi anh bắt chuyện trước.
Rồi cậu ta nháy mắt.
Đáng ghét. Biết mình đẹp trai lắm không mà còn nháy mắt!
Sáng thứ 2 đến lớp.
Mai Mai tung tăng, tươi cười bước vào lớp. Chưa bao giờ Mai thấy thích đi học như bây giờ. Ngày chủ nhật hôm qua phải ở nhà mình, không được gặp Nhất Bảo, Mai Mai thấy buồn muốn chết. Cô mong mau mau chóng chóng đến thứ 2 để được đến trường. Vậy nên hôm nay Mai Mai đến trường từ rất sớm.
6h30.
Mai Mai đang ngồi một mình trong lớp.
Hôm qua mình đã nhắn tin cho Bảo là phải đến sớm rồi. Chắc tẹo nữa là cậu ấy đến thôi.
Mai Mai cười một mình.
7h00
Mai Mai vẫn ngồi một mình.
7h30
Đáng ghét. Đâu rồi nhỉ?
8h00
Mai Mai cau có mặt mày, tức giận vẽ bậy lên bàn Nhất Bảo.
8h15
- Đi học rồi hả?
Hai cậu bạn cùng lớp đã đến. Mai Mai ngủ gật từ lúc nào, cô uể oải ngồi thẳng dậy. Thấy Nhất Bảo vẫn chưa đến, mặt Mai Mai xị ra.
- Hôm trước mấy người đồng loạt bỏ học, đánh quả lẻ gì à?
Mai Mai thấy hỏi chuyện hôm thứ 6 vừa rồi thì chau mày:
- Không có gì.
Hai cậu kia cười với nhau, không để ý bộ mặt của Mai Mai đang rất khó coi như thế nào.
- Ờ, sao hôm nay béo đến muộn thế nhỉ? - Cậu bạn hỏi
- Ai biết. - Cậu kia trả lời.
Lại nhắc đến tên béo. Sao không hỏi thăm Nhất Bảo đây này?
Nhắc đến tên béo là Mai Mai thấy bực mình, cô quay sang bên kia, thấy Nhất Bảo vẫn chưa đến.
Nhất Bảo chưa đến. Tên béo cũng chưa đến.
Nhớ lại chuyện hôm thứ 6, sắp vào giờ rồi mà hai người họ cũng chưa đến, Mai Mai chợt thấy bồn chồn.
Có khi nào tên béo lại lừa Nhất Bảo để trả thù chuyện hôm trước không?
Nghĩ đến đấy Mai Mai đứng bật dậy. vội vã chạy ra khỏi lớp.
BING…
- Ui da..
Tiếng Mai Mai kêu lên, cô bị dội ngược lại phía sau.
Mai Mai chừng mắt nhìn xem tên nào vừa đâm vào mình.
Là thầy giáo.
- Sao thầy không nhìn gì hết vậy?
Thầy giáo mặt mày xanh nhợt.
- Không, thầy có, thầy có nhìn, .. em có sao không?
Mai Mai chợt nhớ ra chuyện mình đang vội làm, cô giơ tay gạt thầy giáo qua một bên để lấy lối đi. Ông thầy giáo còn đang sợ hãi về cú va chạm vừa rồi, thấy Mai Mai bước về phía mình thì rúm người lại. Thầy giáo vừa bị gạt qua một bên, thì hình ảnh Nhất Bảo xuất hiện trước mắt Mai Mai. Cô mừng nhưng chưa hết lo.
Mai Mai lại gần Nhất Bảo, nắm vai, lắc tay cậu ta như thể vừa gặp lại người thân vừa đi chiến trường về.
- Là người thật, vẫn còn nguyên vẹn.
Mai Mai lảm nhảm, nước mắt đã lưng chòng.
Mai Mai thấy Nhất Bảo thì vui lắm, muốn nói nhưng nhất thời không nói được, cứ đứng đó bóp vai cho cậu ta. Trước bao nhiêu con mắt đang nhìn họ nhưng trong mắt Mai Mai giờ chỉ có Nhất Bảo thôi.