Bảo và Kiệt hết hồn khi thấy thái độ của Ngọc thay đổ
-Chị à, em...em k cố ý đâu_Bảo nói
-Đúng đó, chỉ là vô tình thôi. Bọn mình k ngờ là cậu giận như vậy_Kiệt hùa theo
-Hứ!_Ngọc
-Chị ơi....chị ơi, em xin lỗi chị. Em k cố ý đâu..hu hu hu_Bảo nói rồi mếu máo
Nghe thấy tiếng khóc của Bảo, Ngọc vội quay lại
-Nè Bảo, em nín đi, nín đi nào. Đừng khóc, trông xấu lắm_Ngọc nói và lau nước mắt cho Bảo
-Nhưng chị phải hứa tha lỗi cho em nha_Bảo nói trong nước mắt
-Được rồi, chị tha, tha hết_Ngọc nói rồi ôm Bảo
Còn Kiệt thì đứng đơ người vì vẫn chưa hiểu chuyện gì xảu ra . Mọi chuyện xảy ra quá nhanh và theo như Kiệt biết thì Bảo_em trai cậu k phải là 1 đứa mít ướt như vậy. Nhìn thằng nhỏ bằng đôi măt ngạc nhiên, Kiệt nhận được cái nháy mắt và đôi tay dơ lên kí hiệu chiến thắng của nhóc Bảo. Lúc này, Kiệt mới chợt nhận ra tất cả
" Thằng nhỏ này láo thật, diễn cứ như thật khiến mình cũng phải tin. Tuơng lai chắc sẽ trở thành 1 diễn viên đóng phim truyền hình nổi tiềng. Bây giờ mình mà xin chữ kí và những đồ dùng của nó thì tuơng lai bán được bội tiền"_Kiệt suy nghĩ và tự gõ đầu mình vì những suy nghĩ vớ vẩn vừa rồi
-Nhưng mà 2 người phải bỏ ngay cái điều kiện ngớ ngẩn vừa rồi, được chứ?_Ngọc hỏi và nhìn Bảo
-Dạ, được ạ_Bảo tuy k muốn đồng ý nhưng cũng đành miễn cưỡng gật đầu
-Ok, vậy là tốt rồi_Ngọc nói và nhìn Kiệt
Khỏi phải nói, Kiệt vui tới mức nào khi cái điều kiện ngớ ngẩn vừa rồi được xóa bỏ. Nếu phải tránh xa Ngọc trong ngày hôm nay thì buổi đi chơi sẽ chẳng còn nghĩa và thú vị gì đối với Kiệt.
-Mà thôi, cũng khá trưa rồi, gọi mọi người vào ăn thôi_NGọc nói và nhìn đồng hồ
-Để em đi tìm anh Vũ với chị Phuơng cho. 2 người đó mỗi lần cãi nha vui lắm, bao nhiêu tật xấu đều lòi ra hết_Bảo nói và bước đi. Trước khi đi, nhóc con còn để lại 1 câu hay nói đúng hơn là 1 lời cảnh cáo:" Anh mà làm gì chị Ngọc là coi chừng với em đó"
-Trời ơi, nó coi mình là loại người gì cơ chứ?_Kiệt lầm bầm
-cậu đang nói gì thế?_Ngọc hỏi
-À k, có gì đâu. Mình đi thôi_Kiệt nói rồi lôi Ngọc đi
Tại nơi Phong đang dạy Trinh tập bơi...........
-Kìa, 2 người đó kìa. Ê....._Kiệt chỉ tay vào 2 người trước mặt và định hét lên
-suỵt, im lặng nào_Ngọc bịt miệng Kiệt, kéo vào 1 hòn đá to và nói
-Sao...sao vậy?_Kiệt hỏi
-Cậu ngồi im giùm tôi 1 lát đi. Nhìn xem họ kìa_Ngọc nói với Kiệt ló mặt ra ngoài
-Sao đâu? Bình thường mà?_Kiệt ngây thơ
-Đồ ngốc! Chịu khó ngồi im 1 lúc đi, rồi cậu sẽ biết_Ngọc nói và cả 2 cùng nhìn vào 2 con người đang vùng vẫy dưới nước kia. Trông họ bây giờ chẳng khác gì ăn trộm, nhưng ăn trộm được cái gì nhỉ? Trang sức ư? Hay quần áo?_K phải, vì họ đang mặc đồ bơi. Thứ duy nhất họ muốn trộm chính là thông tin
Quay trở về với cặp đôi đang được nói tới nha......
-1,2... 1,2...Đúng rồi, như thế, như thế. Đạp chân mạnh lên, tay phải đều, tốt, tôt lắm_Phong hướng dẫn trong khi Trinh thì đang thực hiện nhưng động tác đó 1 cách vụng về và cuối cùng thì cô nàng cũng bơi được 1 đoàn ngắn
-Sao...sao lại như thế được? Tại sao mình tốn hơn 1 tuần để dạy con bé học bơi mà k được, còn thằng Phong sao mới có mấy tiếng mà đã ok là sao?_Kiệt nói khuôn mặt k dấu khỏi sự ngạc nhiên
-Đó là do còn tùy vào người dạy_Ngọc cười
-Là sao? Ý cậu mình k có tài cán để dạy con bé sao?_Kiệt quay sang hỏi
-Đó là do cậu tự nghĩ thế thôi còn ý mình là về phuơng diện tình cảm. Đôi khi tình yêu có thể chiến thắng tất cả đấy_Ngọc giải thích
-Phương diện tình cảm? Tình yêu? Là sao?_Kiệt ngu ngơ
-Chẳng lẽ cậu k biết gì sao?_Ngọc hỏi
-Biết gì là biết gì?_Kiệt vẫn như vậy
-Thật uổng cho cậu, mang tiếng là là cao thủ sát gái thế mà chả tinh ý 1 tí nào. haizzz_Ngọc nói và lắc đầu
-quá đáng, tại chưa yêu bao giờ chớ bộ_Kiệt cãi lại
-Vâng, chưa yêu nhưng bạn gái thì còn nhiều hơn kiến cỏ_Ngọc đá đểu
-Đâu? Đâu? Có con kiến nào đâu?_Kiệt giả ngô nhìn xung quanh
-Thôi đi, mệt cậu quá. Xem thếm 1 chút đi_Ngọc nói và hướng mắt về phía 2 người kia
bổng, 2 người thấy 1 cảnh cực thú vị, tuy k có gì đặc sắc nhưng cũng rất đáng công nãy giờ ngồi rình mò dưới trời nắng chang chang và gay gắt. Có lẽ vì quá vui nên Trinh đã làm 1 hành động hơi vượt quá mức bạn bè đó là ôm chầm lấy Phong và hôn nhẹ lên má trái của anh chàng. Khi định thần lại thì đã k còn kịp nữa rồi. Có lẽ cũng vì ngại nên ngay sau đó, Trinh vội buông Phong ra và cúi gằm mặt xuống. K gian bỗng rơi vào im lặng