Thế là tụi nó ăn trưa với nhau thật vui vẻ
sau 1 buổi đi chơi đầy thú vị nhưng cũng k kém phần mệt mỏi, mặt trời đã bắt đầu lặn về phía đông để trở về với căn nhà nhỏ của mình. Có lẽ các boy nhà ta đã thấm mệt, trên mặt ai cũng hiện rõ ý muốn ra về nhưng các girl thì k như vậy, họ muốn nán lại đây lâu hơn chút nữa để ngắm cảnh hoàng hôn vì như vậy sẽ rất đẹp và vô cùng lãng mạn. Các nàng thì nhìn ngắm say xưa trong khi các chàng thì khuôn mặt nhăn nhúm lại. Họ cho rằng cảnh biển lúc chiều tà chả có gì đẹp sấc, đơn giản vì họ thấy trên TV và tranh ảnh nhiều rồi( Mấy ông này đúng là k có tâm hồn nghệ thuật gì cả, hèn gì người ta vẫn thường nói con trai vô tình ^_^)
Sau khi mặt trời khuất bóng cũng là lúc đồng hồ chỉ 6h, mọi người đã thấm mệt, k còn sức để nói chuyện và chọc phá nhau như lúc trưa. Họ đành ghé vào 1 nhà hàng đồ biển gần đó để ăn tối và cung cấp năng lượng.Bạn đang đọc truyện tại tGGame.SexTgem.Com
Tại phòng vip của nhà hàng......................
-woaaa! Ngon quá! Em ăn k nổi nữa rồi_Bảo nói và ôm cái bụng tròn xoe như hòn bi ve của mình
-Bây giờ mấy giờ rồi?_Ngọc hỏi Kiệt
-Um...7h kém 15_Kiệt xem đồng hồ rồi nói
-Vậy là còn sớm nhỉ. Về bây giờ thì uổng quá_Vũ nói
-Vậy chúng ta đi đâu chơi đây?_Trinh hỏi mọi người
-A! Đi hát karaoke đi!_Phuơng reo lên
-Karaoke?_Ngọc ngạc nhiên
-Um, cũng có 1 quán ở gần đây đó, nghe nói cũng được lắm_Phuơng nói
-Vậy cũng được, tới đó thử xem sao_Phong đồng ý
-Ok, đi nào_Kiệt nói rồi kéo mọi người đi, tất nhiên là sau khi đã thanh toán tiền
Sau 1 buổi sáng vui chơi thật vui vẻ, ai ai cũng đã thấm mệt cả. Các chàng trai của chúng ta thì có vẻ đã quá mệt mỏi, trên mặt hiện lên rõ ý muốn về nhà. Còn các nàng thì có vẻ k như vậy, các nàng kiên quyết ở lại để xem hoàng hôn trên biển vì như thế sẽ rất đẹp và lãng mạn. Dù muốn hay k, các chàng cũng phải đồng ý vì theo các anh: có ngu mới đụng vào con gái. Các nàng ngồi thẫn thờ nhìn về phía mặt trời lặn, nhìn mặt trời dịu dàng nhích từng chút 1 về ngôi nhà phía tây của mình. Các chàng thì có vẻ chả hứng thú gì vì các chàng nghĩ: cái cảnh đó nhìn mãi trên tranh ảnh và TV rồi, giờ nhìn làm chi nữa ( đúng là mấy ông này k biết lãng mạn là gì, hèn chi người ta nói con trai là chúa vô tâm ^_^)
Sau khi mặt trời đã khuất bóng sau dãy núi cao cũng là đồng hồ điểm 6h, cả bọn k còn sức lực nữa, k còn nói hay chọc phá nhau như hồi sáng nay. Có thể nói bây giờ thể lực của họ là 0. Tụi nó đành ghé vào 1 nhà hàng ven biển gần đó để đánh chén thức ăn và phục hồi năng lượng.
Tại phòng Vip của nhà hàng ven biển...............
-woaaaa! Em nó quá, k ăn được nữa rồi_Bảo nói và ôm cái bụng tròn xoe như viên bi ve của mình
-Em no rồi à? Vậy thì lau miệng đi, dính đầy mặt rồi kìa_Ngọc cười và lấy khăn lau miệng cho Bảo
-Cậu có cần phải quan tâm tới thằng nhóc đó như vậy k?_Kiệt nói vẻ cực kì khó chịu
-Có sao đâu? Bảo dễ thương thế này cơ mà_Ngọc nói rồi bẹo má Bảo
-Chắc là có ai đó ghen đó mà_Phuơng nói đùa
-Thôi, đừng chọc ảnh nữa. Mà bây giờ mấy rồi?_Trinh gỡ rối
-Um...7h kém 15_Phong nói sau khi nhìn đồng hồ
-Còn sớm thế à? Nếu bây giờ mà về thì ưổng quá_Vũ nói
-Vậy bây giờ đi đâu đây?_Ngọc hỏi
-A! Hay là đi hát karaoke đi. Nghe nói có 1 quán mới mở ở gần đây, cũng được lắm_Phuơng nói
-Nhưng ở đó toàn người lớn, chúng ta có tới đó được k?_Trinh ái ngại
-Hi, yên tâm. Chỗ đó là quán dành cho tuổi Teen mà_Phuơng cười rất duyên
-Vậy cũng được. Chúng ta tới đó thử xem sao_Phong đồng ý
-Oh, vậy đi thôi_Kiệt nói rồi kéo mọi người đi, tất nhiên là sau khi đã thanh toán tiền thức ăn
Tại phòng số 5 của quán karaoke dành cho tuổi teen có tên là Sweet...................
-tình tan vỡ....la la la_Phuơng hát
-Trời ơi!!!!!!! Bà làm ơn tắt ngay cái đài dởm, hỏng hóc 3 năm k sửa của bà giùm tui, bà đang hành hạ lỗ tai của mọi người đó_Vũ bịt tai lại và nói
-Ông hay lắm! Tui nói cho ông biết ít ra tui cũng là 1 nhân tài nở muộn đó. Giọng hát của tui k biết đã cướp đi trái tim của biết bao nhiêu hâm mộ rồi đó_Phuơng tự sướng
-Ọeeee.......Mấy người đó chắc lỗ tai có vấn đề hay sao ý? Cũng có khi là họ bị thủng màng nhĩ, k nghe thấy gì nên mới khen đại là hay chứ thật ra bà hát chả khác vịt bầu là mấy. K tin bà cứ hỏi mọi người đi. Đưa cho nhóc Bảo hát còn hay hơn_Vũ nói đầy mỉa mai
-Ông được lắm, bộ ông tưởng ông ngon lắm hả?_Phuơng chống nạnh_Bảo, hát cho chị nghe đi. Chị k tin giọng ca đầy tài năng này lại thua 1 thằng nhóc lớp 1_Phuơng đưa mic cho Bảo
-Thôi, chị tự hát đi. Em k muốn làm mất mặt chị đâu. Kẻo người ta lại nói chị lớn to đầu rồi mà còn thua em_1 đứa con nít còn 2 tháng 17 ngày nữa là tròn 17..ý nhầm, 7 tuổi. Với lại, em k thích xen vào trò chơi con nít của 2 người_Bảo nói và ra vẻ cực kì người..."nhớn"