“À, hóa ra đây là bố anh hả???”
“Cô điên à? Đây là chú tôi!!”
“Triệu gia các người….được…các người được lắm!!!!”
Linh Hy tức giận bỏ đi, nước mắt không ngừng rơi, lúc đó chỉ còn Triệu Vũ và người đàn ông đó trong căn phòng.
“Chú, chuyện này là thế nào? Chẳng lẽ HyHy lại là con gái của cô Gia Hân??”
“Đúng vậy? Là tiểu Hân đó!!!”
“Tại…tại sao lại như vậy được chứ!!!”
“Sao vậy? Gặp lại con gái của Hân Hân, cháu phải vui chứ!!”
“Không, không thể nào là cô ta….chẳng phải…Yên yên…yên yên đó sao??”
“Vân Yên là cháu họ hàng xa của Hân Hân, tình cờ 2 người đó gặp nhau trong bệnh viện đúng lúc Hân Hân đang bệnh, nên Yên Yên chăm sóc thôi!!! Triệu Vũ, chẳng phải cháu cũng biết chuyện đó sao??”
“Cháu…cháu….chuyện…chuyện này….!!”
Triệu Vũ lúng túng, cuối cùng hắn bỏ chạy nhanh ra ngoài.
****
10 năm trước.
“Triệu Vũ, cô là Hân Hân, bác sĩ chịu trách nhiệm theo dõi bệnh tình của cháu!”
“Mau biến đi!!!”
Lúc đó Triệu Vũ còn là 1 cậu bé 7 tuổi, thời gian đó Triệu Vũ phải mổ vì bị đau ruột thừa, tính tình Triệu Vũ có cộc cằn nên đối với ai cũng không thoải mái, nhưng chẳng hiểu sao với bác sĩ Hân Hân, miệng thì lời nói khó nghe, nhưng hành động thì lại ngoan ngoãn để cho bác sĩ Hân Hân khám bệnh.
“Triệu Vũ, chú Dân đến thăm cháu!!!”
Cánh cửa phòng bệnh mở ra, là Triệu Dân, chú ruột của Triệu Vũ, lúc đó bác sĩ Hân Hân đang tiêm cho Triệu Vũ, bất chợt thấy chú mình nên Triệu Vũ reo lên, tay của cậu động vào tay của bác sĩ, làm kim tiêm ngay lập tức rơi xuống, và cắm vào mũi chân của bác sĩ hân hân.
“A!!!” bác sĩ Hân khẽ kêu lên, ngay lập tức Triệu đặt bó hoa xuống, chạy đến rút kim tiêm trên chân của bác sĩ Hân ra, nhẹ nhàng dìu cô lên giường bệnh bên cạnh.
“Có sao không? Xin lỗi!!!”
Cậu bé Triệu Vũ có chút hối hận, nhưng vẫn lạnh lùng hỏi.
“Chát….!!”
Ngay lập tức 1 cái tát như trời giáng in hằn lên mặt Triệu Vũ, và người đánh chính là Triệu Dân.
“Vũ, chú đã dạy cháu phải biết tôn trọng người lớn cơ mà!!!”.
Triệu Vũ ôm mặt khóc ầm lên, ngay lập tức Hân Hân khập khễnh đến bên vỗ về cậu bé:
“Triệu Vũ, đừng khóc, không phải tại Triệu Vũ, là tại cô Hân Hân không tốt, không cẩn thận làm rơi kim tiêm!!!”
“Chú Dân thấy chưa!!!” Triệu Vũ ngay lập tức ngừng nín khóc, vui vẻ nói đòi lại công bằng.
Thời gian sau đó Triệu Dân thường xuyên đến thăm Triệu Vũ nhiều hơn, Triệu Vũ đã thân mật với bác sĩ Hân Hân, trò chuyện vô cùng tự nhiên, không hề dấu chuyện gì.
“Bác sĩ Hân này…”
“Sao thế Vũ Vũ!!”
“Bác sĩ Hân có thích chú Dân không?”
“Chú Dân là người tốt!!!”
“Vậy bác sĩ có thích không?”
“Chú Dân là bạn tốt của cô.!!”
“Vậy sao cô không thích chú Dân?”
“Triệu Vũ, cô đã có chồng rồi, thậm chí là có 1 đứa con gái bằng tuổi cháu!!”
“Ồ, vậy hẳn cô bé đó rất xinh đẹp giống cô Hân hân?”
“Dĩ nhiên rồi, Triệu Vũ có thích cô Hân Hân không?”
“Thích chứ ạ!!”
“Vậy có thích con gái cô Hân Hân không?”
“Có!! Triệu Vũ thích!!!”
“Sau này Triệu Vũ chăm sóc con gái cô Hân Hân được không?”
“Được ạ!!!”
Triệu Vũ vui vẻ trả lời, ngay lúc đó cửa phòng mở, 1 cô bé tầm tuổi Triệu Vũ bước vào, vừa nhìn thấy bác sĩ Hân Hân đã vui vẻ:
“Mẹ Hân Hân!!”
“Yên Yên, sao cháu lại đến đây?”
“Mẹ Yên Yên nói mẹ Hân Hân bị ốm, nên đưa Yên Yên đến thăm mẹ Hân Hân!!”
“Vậy à?? Triệu Vũ, đây là Vân Yên, là…”
“Chào bạn, tớ là Yên Yên, con gái của mẹ Hân Hân!!!” Lúc đó Yên yên xòe 5 ngón tay dễ thương, vui vẻ chìa ra bắt tay với Triệu Vũ, cậu bé cũng mỉm cười, bắt tay lại với cô: Xin chào, tớ là Triệu Vũ….