- Nhớ cô hay là nhớ các bạn hơn vậy?
- Nhớ bằng nhau.
Hà Mi nháy mắt, miệng phụng phịu đáp lại cô.
- Gặp lại nhau vui chứ các em.
- Vâng ạ.
Ba mươi cái miệng lập tức hoạt động, nụ cười tươi rói, khuôn mặt rạng rỡ.Cô Hàn Thủy lại tiếp tục mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
- Vậy thì tốt, à quên, thông báo với các em một tin vui nhé, lớp ta có thêm một học sinh mới đấy.
Vừa dứt lời, tất cả các học viên đã nhìn cô chằm chặp, Ngọc Vi ý nhị liếc qua nhìn Khánh Đăng và Anh Kiệt , giọng ví von, khiến hai anh chàng đỏ mặt:
- Thế không cho chọn lựa như năm ngoái nữa hả cô.
Cô Hàn thuỷ nheo mắt tỏ vẻ không bằng lòng, rồi nhìn ra ngoài cửa:
- Em vào đây đi.
Một bóng người bước vào, cả lớp Toán mở mắt to hết cỡ. Đứng trên bục giảng là một cô gái có khuôn mặt đẹp mê hồn, mái tóc đen mượt thả tự do, nhưng lại toát lên một chút gì đó hơi lạ.....Không để ý đến thái độ chết sững cảu học viên, cô thủy lại tiếp lời:
- Đây là Hàn Tuyết , học viên mới của lớp ta, mong các em giúp đỡ bạn ấy nhé.
Sau hai giây đơ người, lớp Toán lại trở về như cũ, Thế Bảo đứng dậy xuýt xoa:
- Chà , đẹp quá nhỉ?
Mấy thằng con trai gật gật cái đầu tán thưởng, tụi con gái nguýt dài, đúng là bản chất ba hoa. Có ai đó khẽ nhếch mép cười, thì ra cái lớp này cũng vậy, hám sắc như những người khác mà thôi.
- Thôi nào các em, bây giờ Hàn Tuyết, em nói gì với các bạn đi.
- Chào, tôi là Hàn tuyết.
Lớp Toán lại được dịp tròn mắt, quả thực rất lạnh, từ ánh mắt tới giọng nói không có lấy một chút cảm xúc nào cả.
- Em muốn ngồi chỗ nào đây?
Cô Thủy quay qua hỏi nhẹ, ngay lập tức Cát Anh đứng dậy, nhỏ khẽ cười:
- Để bạn ấy ngồi cạnh em đi cô.
Giọng nói tựa làn gió vang lên , xua đi cái khung cảnh đông đặc của lớp học bây giờ.
- Được đấy, Cát Anh là lớp trưởng bạn ấy có thể giúp đỡ em.
Không nói thêm lời nào, Hàn Tuyết bước xuống chố ngồi cạnh Cát Anh. Hai mươi chín đứa hướng ánh mắt về bàn cuối. Hai cô gái ngồi đó giống như một bức tranh đẹp có nét tương phản. Lạnh và nắng ấm. Sẽ có chuyện gì xảy ra....?
Chap 28
Hôm nay là khai trường nên chỉ cần làm một số nghi thức đơn giản để đón các tân học sinh lớp 10 và phổ biến một số nội quy của học viện, vì thế mà các đàn anh đàn chị như lớp Toán tha hồ nói chuyện mà không sợ thầy giám thị hỏi tên. Sau khi cô Hàn Thủy bước ra khỏi lớp , phòng học chẳng khác nào cái chợ. Ngọc Vi xoay người xuống bàn Cát Anh, giọng nói vang lên một vài tia đắc ý:
- Vui quá xá, vậy là lớp mình năm nay lại có 11 nữ rồi.
Cát Anh nheo mắt, cốc nhẹ lên trán bạn:
- Cậu thật là...........
Ngọc Vi bĩu môi, nhỏ nhướn lông mày lên cao, sau đó gật gật cái đầu:
- Chứ sao, cậu nói đi , năm nay dù lớp Anh có cản trở thế nào thì cái nhan sắc của Tuyết cũng làm điêu đứng các anh chàng cho xem.
Nghe tới tên mình, Hàn Tuyết nhíu mà lại, khuôn mặt lạnh tanh hơi biến sắc, Tuyết ư? gọi tên nhỏ thân mật quá nhỉ, vẫn yên lặng không nói một câu nào, nhỏ vẫn đang chăm chú vào cuốn sách Toán trên bàn học. Ngọc Vi khẽ đánh mắt qua nhìn nhỏ một chút, rồi lại quay về chỗ cũ.
- Sáng mai là phải dộn tới kí túc rồi, hay tối nay đi chơi nha
Hà Mi gật gù, nhỏ vỗ tay đôm đốp:
- Tớ tán thành.
- Tôi nữa.
Thế Bảo hồng hộc chạy vuống, giơ tay phát biểu ý kiến, hệt như sợ người khác tranh phần, Ngọc Vi dậm thẳng một phát vào chân Bảo , nhỏ quoắc mắt nhìn bạn:
- tôi nói cho ông đi hồi nào?
- Đi đâu thế?
Nhật Nam cũng hồ hởi xen vào, gì chứ mấy vụ này cậu khoái nhất, nhưng ngọc Vi chưa kịp trả lời đã bị Cát Anh ngăn lại:
- Không được đâu, tuần này còn nhiều việc lắm, với lại chúng ta phải xem xét vườn hồng, ba tháng rồi còn gì nữa.
Ngọc Vi tặc lưỡi, nhỏ áy náy gãi đầu:
- Ừ nhỉ tớ quên mất, mà nghe nói ban giám hiệu tổ chức cái cuộc thi gì gì đấy.
- Nữ sinh thanh lịch.
Thái huy tốt bụng giúp đỡ bạn, không quên bồi thêm một câu:
- Mà bà hỏi làm gì, lớp mình làm gì có đủ tiêu chuẩn mà tham gia
Cho ngay một cuốn vở lên đầu bạn,hai tay Vi chống nạnh , mắt lừ lừ nhìn Huy bức bối:
- Nói cái gì vậy hả? thế thì đến hôm đó, ông đi cổ vũ cho nhỏ Anh Thư đi.
- Thì nói là nói thế.
Huy lúng túng, mặt cậu đỏ rần lên, bà la sát này mà giận thì cả trời cũng không dỗ nổi. Anh Kiệt và Khánh Đăng bước xuống nhìn nhóm bạn, con mắt Kiệt đảo xung quanh, khẽ nhăn mặt:
- Làm gì mà tình hình căng thẳng thế.
- Hỏi cái tên chết bằm ấy đi.
Vi tức giận gạt phăng tay Kiệt ngồi xuống, không quên liếc tặng Huy một ánh nhìn rùng rợn, khiến cho cả đám con trai đứng cạnh đó cũng phải nổi da gà. Kiệt mỉm cười lấy lệ rồi xoa xoa bàn tay: