- Thôi mà vi, chúng ta đến đây để chơi chứ không phải để cãi nhau. Ai không muốn ở lại thì về.
Cát Anh liếc qua Trúc Ly một chút, cảnh báo bằng một lời nói nhẹ nhàng. Phải nói là bây giờ Ly chỉ muốn chạy đến tát cho Cát Anh một cái. Một định lí ở đời: đừng tưởng ai cũng như mình mà Trúc ly hoàn toàn không hiểu. Cái cuộc sống giả tạo mà nhỏ tự áp đặt cho mình và áp đặt cho cả người khác. Và ngay lúc này đây, nhỏ vẫn cho cái khuôn mặt thản nhiên của nữ sinh lớp Toán là trơ tráo, giả tạo. Nếu như không nể các học viên nam nhan sắc đầy mình kia, chắc hẳn nhỏ đã không để yên cho tụi nó như vậy.
Các thầy cô dắt hai lớp đến một bãi đất rộng, dựng lều trại xong là chúng nó bắt đầu cho một cuộc khai hoang thú vị. Bây giờ mới nhớ tới cảnh đẹp mà Nguyễn Du từng miêu tả" cỏ non xanh tận chân trời, cành lê trắng điểm một vài bông hoa" quả là không sai. Mọi thứ đã được chuẩn bị xong xuôi, trong khi lớp Anh đang còn thi nhau nằm nghỉ vì mệt mỏi do đi xe và chuẩn bị trại thì lớp Toán đã nhanh chóng kéo nhau ra bờ sông cạnh đó vui đùa. Anh Kiệt và Khánh Đăng cũng nhanh nhảu chạy theo, mấy khi mà được vui chơi thoải mái thế này.
Len lỏi giữa cánh đồng , ba mươi đứa bì bõm lội qua những bậc thang xiêu vẹo, bùn đất bám lên cả người. trông bộ dạng tụi nó bây giờ chẳng khác gì mấy bác nông dân đang làm ruộng ngoài kia. Qua hết một cánh đồng, trước mặt tụi nó là cả một vùng trời xanh thẳm. Những bông hoa bồ công anh bay lung linh trong gió tạo nên một vẻ đẹp hữu tình. Ngọc Vi vứt cả đôi giày búp bê sang một bên , nhỏ chạy ào đến cạnh dòng sông đang chảy róc rách kia, cười hạnh phúc:
- Oa thích thật , nước mát quá à.
Đưa tay ra hứng một tay đầy nước nhỏ reo lên . Hà Mi lại chăm chú ngắm những chú trâu đang gặm cỏ ngoài kia:
- Béo quá ! nhìn kìa cái bụng chúng ục ịch giống thầy Hòa quá à !
Shock ! thầy Hòa mà nghe thấy nhỏ nói vậy chắc thầy sẽ nhảy dựng đứng lên mà đòi so sánh kí lô giữa thầy và chú trâu con ấy quá. Nhật Nam đánh mắt ra ,nhìn xung quanh một chút ,rồi quay sang hỏi Hà Mi:
- Mi khờ ! cậu có muốn cưỡi trâu không !
- Có chứ ! tơ thích lắm á ! nhưng mà thôi..._ Chợt nhớ ra điều gì đó nhỏ rụt cổ vào ngay_Tớ sợ bị ngã lắm.
Nam cười, một nụ cười mê hoặc:
- Không sao đâu tớ sẽ đỡ cho cậu mà.
- Thật không !
Nam gật đầu:
- Thật ! mi khờ ,cậu ở đây nhé tớ dẫn trâu lại cho.
- Cả tớ nữa.
Ngọc vi vội vàng từ giã dòng sông chạy lại, nhỏ cười tươi hết sức:
- Cho tớ cưỡi trâu với , nha Nam .
- Thôi được rồi.chiều hai người đó.
Sau một hồi thương lượng, Nhật Nam đã mượn được hai con trâu to béo của bác nông dân đang cày ruộng gần đó. Hà Mi nhìn con trâu một lần nữa, nhỏ nhăn mặt e ngại:
- Con này...có cưỡi được không.
Thế Bảo từ đâu xen vào, vẻ mặt rất chi là nghiêm túc:
- Con này mà cưỡi là cậu đập đầu xuống ruộng luôn.
- Eo ôi, ghê quá à !
Nhật nam đứng ngay bên cạnh, một tay vuốt ve con trâu, một tay phang luôn cho Bảo một phát vào đầu:
- Tào lao ! con trai mà cứ sợ cái chuyện vớ va vớ vẩn không à !
Ngọc Vi gật đầu, đồng ý với Nam:
- Đúng đó, con trai gì mà nhát như cáy, Mi khờ không cưỡi thì thể tớ.
Hai con mắt Bảo chớp chớp, cậu nhìn Vi nở một nụ cười tươi như hoa mười giờ:
- Bà muốn cưỡi trâu à, việc này nguy hiểm lắm, để tôi dắt trâu cho bà nha.
Phập.....
Ngọc vi dậm một cái thật mạnh vào chân Thế Bảo , khiến cậu chàng nhảy đứng lên khổ sở. Nhỏ lác mắt nhìn Bảo, hứ dài:
- Chả thèm , tôi thà cưỡi té đập đầu ,còn hơn cho ông dắt rồi con trâu nó tưng tưng chạy khắp đồng thì chết.
Bảo gãi đầu, trường hợp này chắc chắn có thể xảy ra,một tiên đoán không mấy bất ngờ.Ngọc Vi nhanh chóng ngồi lên lưng trâu nhờ sự giúp đỡ của Thái Huy, nhỏ nghiêng nghiêng cái đầu, dang hai hai ra thích thú. Hà Mi đứng đươi đất ngước mắt lên nhìn bạn thèm thuồng, nhỏ muốn cưỡi lắm, nhưng lại sợ, Nhật Nam lắc đầu, cái tính nhút nhát của Hà Mi không tài nào bỏ được, cậu đi ra phía sau nhảy lên hẳn trên người con trâu thứ hai.Sau đó kéo tay Hà Mi lên ngồi phía trước mình:
- Cậu thấy không, trâu nó hiền lắm không dữ như ngựa đâu.
Hà Mi mở to mắt, nhỏ đang cưỡi chú trâu này thật sao, thấy vẻ mặt nhỏ đã bình tĩnh trở lại Nam mới tụt xuống. Hai con trâu chạm rãi gặm cỏ, hai cô gái ngồi phía trên mỉm cười rạng rỡ.
Cát Anh thả đôi chân trần xuông dòng sông mát lạnh. Cảnh vật ở đây rất hợp với nhỏ, thật bình yên. Khánh Đăng nhìn thấy Cát Anh đang im lặng, cậu bước tới gần, ngồi xuống ngay bên cạnh.
- Cậu không ra chơi với họ à !