Đường phố Đà Lạt một ngày nắng đẹp.
Thường Khánh nắm tay nó, chạy. Tiếng chân của nó, tiếng chân của Thường Khánh, tiếng chân của bọn côn đồ cùng nện thình thịch xuống đường. Ánh nắng ban mai trong vắt xuyên qua từng tán lá, nhảy nhót trên mặt đường. Và trên những vòm cây, mấy chú chim đang thi nhau ca hót. Tất cả hào quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh tuyệt hảo [ I think!">
Có điều hai nhân vật chính bất đắc zĩ của bức tranh này chẳng có vẻ jie là dễ chịu cả. Hai đứa vừa chạy vừa thở. Trong khi bọn côn đồ vẫn đuổi theo đằng sau, không lộ một vẻ jie gọi là mệt mỏi……
Nó lại mang giày nữa, chạy nãy h, đau thấu 9 ông trời….mà chẳng dám kêu ca tiếng nào. Nhưng ít ra, chẳng hiểu sao nó thấy rất yên tâm khi biết Thường Khánh vẫn đang nắm chặt tay nó…..
Thường Khánh đỡ hơn được một chút. Con trai mà, sức chịu đựng phải khá hơn chứ. Nhưng hình như anh chàng cũng ”xìu” lắm rùi….Mà phải công nhận, hoàng tử băng giá của chúng ta…rất chi là…..quyến rũ trong mọi hoàn cảnh. Như ngay lúc này, đang muốn ná thở, thế nhưng gương mặt cực kì hoàn hảo không chút tì vết, điểm xuyến thêm vài giọt mồ hôi bên phía thái dương của anh chàng, vẫn rất cuốn hút ánh nhìn của người đi đường, nhất là từ đám con gái.
Lát sau. Bọn côn đồ ngày càng sát nhíp hai đứa. Nó nhắm chừng mình chạy hết nỗi, còn Thường Khánh thì vẫn còn khả năng thoát thân….Thế nên, nó cố nén đau, vừa thở hồng hộc, nó vừa nói:
_Thường Khánh, anh….buông tay tôi ra đi…..Buông ra…Anh chạy một mình đi…Tui chạy hết nỗi rồi..Tui sẽ không sao đâu…Chắc là…Bọn chúng….sẽ không làm jie con gái đâu…- Nó nói đứt quãng vì mệt, nhưng vẫn cố cười để Thường Khánh an tâm.
Nhưng anh chàng đâu dễ bị dụ.
_Cô điên à…Giang hồ, đến con nít cũng hok tha nói jie đến cô!
_Nhưng….
_Đừng nói nữa …Có chết tôi cũng không để cô rơi vào tay tụi nó đâu ! [woa woa"> – Nói rùi Thường Khánh siết chặt tay nó hơn…
Tự dưng nó cảm thấy ấm áp đến lạ lùng.
Mà cũng trớ trêu thật. Để đánh lạc hướng bọn du côn, Thường Khánh đã kéo nó, rẽ zô ngõ này đến quẹo vào lối kia, hết đường vòng đến đường tắt….Vậy mà bọn giang hồ vẫn đuổi kịp…Chả hỉu tụi nó ăn jie mà dai sức thấy sợ.
Khi tưởng chừng hi vọng sắp tắt, chợt trước mặt hai đứa….hiện ra một con phố rất đông người, toàn là khách du lịch. Nó nhìn lướt cái tên đường trên bảng…Đường Hoa 3/4…hèn jie, đường hoa mà, đông người là phải. Từ lòng đường cho đến vỉa hè, chỗ nào cũng chật ních người.
Thường Khánh và nó nhìn wanh….Kế bên đường hoa có một con đường khác, hơi bị vắng người, xe cộ cũng ít.
Nó nhủ thầm, khỏi nghĩ cũng bik, Thường Khánh sẽ kéo nó chạy vào con đường vắng người. Chứ cái đường hoa chật ních, không bik có đủ không khí để thở không, chứ nói jie đến chỗ để chạy.
_Nhanh lên bây… Tụi nó kia rồi! –Một tiếng la đằng sau lưng. Tiếng chân bọn du côn vang lên lớn hơn.
Nó hốt hoảng ngoái lại nhìn. Oách! Bọn nó gần lắm rùi. Ngay lập tức, không phân vân suy nghĩ. Thường Khánh kéo tay nó chạy vào đường hoa.
_Jie zậy?- Sao lại…..?- Nó ngước lên hỏi….
_Nhìu chiện, để dành sức mà chạy đi.- Thường Khánh phán 1 câu, nó cụt hứng, nín lun.
Cố hết sức chen chúc trong dòng người như kiến cỏ, [tất nhiên là Thường Khánh chen, mở đường cho nó chạy….chứ nó còn sức lết là may lắm ùi…">, được một lúc, tự nhiên, nó không thấy hơi hướm của bọn du côn đằng sau nữa…Nó càng lo zữ, người ta nói trước giông bão, mặt biển bao h cũng phẳng lặng mà…Nơm nớp lo sợ, nó không dám quay lại đằng sau nhìn…..
Thêm một lúc nữa, ngoài tiếng càm ràm của mấy người đi đường vì bị hai đứa “bon chen”, nó hoàn toàn không thấy jie khả nghi nữa. Đến lúc này, gom góp hết chút can đảm còn sót trong người, nó ngoái lại nhìn….Và…cảnh tượng í làm nó nghĩ là mình đang nằm mơ: Hoàn toàn không thấy dáng dấp của một tên du côn nào nữa. Tất cả những jie hiện lên trong mắt nó bi h là dòng người đông đúc với những khuôn mặt xa lạ, tây có, ta có, nhưng chả thấy 1 thằng ma nào của bọn du côn….
Thoát dễ zậy sao, cứ tưởng nếu chạy vào nơi đông ng` thế này sẽ dễ túm chứ. Vì sức trâu của bọn du côn, rẽ dòng người ra, để đuổi theo tụi nó, chắc hẳn hok phải là một việc khó….Nó đâu bik rằng, bọn du côn bi h như những con kiến lạc vào mê cung không bik lối ra và đang gào lên những tiếng gào bất lực “Đâu rồi? Tụi nó đâu rồi hả pây>????” hoho
Đang mông lung suy nghĩ thì Thường Khánh vừa kéo nó ra được đường lớn. Thoát nạn, thoát lun con đường “ác mộng đông người” kia. Anh chàng gập người, chống tay lên một thân cây…thở như chưa bao h được thở. Còn nó thì vẫn hok hỉu chuyện sao bọn du côn lại để xổng hai đứa dễ dàng zậy.