Nó nhắm mắt lại, lắc đầu nguầy nguậy rồi way wa chỗ khác.
Hôm đó, 3 giờ chiều nó mới zìa tới nhà. Cả buỗi ,nó và Shin rong ruổi khắp nơi trên chiếc
limo đen tuyền. Hết bến Nhà Rồng rồi wa viện Bảo tàng, hết viện Bảo Tàng thì đi Sở
thú,.....Trưa, hai đứa ghé zào một nhà hàng cao cấp, nó được ăn một bữa no nê, thịnh
soan hết chỗ chê,...Nó để ý một điều....Shin vung tiền như vung lá, mua cái gì đều khuyến
mãi thêm câu:
_Không cần thối tiền thừa!
Nó chả ưa mấy lọai công tử như Shin, vì nó biết thế nào là đói mà không có cái ăn, thế
nào là áo rách mà không có cái gì để mặc....Nó đã trãi wa ~ điều đó suốt những năm
tháng tuổi thơ cho đến khi cô nhi viện nhận hai anh em nó zề....Có lẽ do sống trong nhung
lụa từ nhỏ, Shin đã không nghĩ được rằng, ngoài những đại thiếu gia như anh thì trên đời
còn rất nhiều cuộc sống bất hạnh khác ,có thể những đồng tiền thừa khi Shin mua một thứ
vô bổ gì đó lại là cả một gia tài đối với họ....
* * *
Sáng hôm sau, 11T4. Nó bước zào lớp, chưa kịp ngồi thì Thường Khánh từ đâu bay lại
chụp cổ tay nó, vẻ mặt lạnh lùng của anh chàng thoáng tức giận:
_Hôm wa hình như cô đi với chàng nào ngoài đường ak?
Nó giằng tay ra:
_Zô duyên! Tôi đi với ai kệ tôi, anh có phải má tôi đâu mà hỏi cung tôi khiếp thế?
Chợt nhận ra mình hơi bị vô lý, Thường Khánh liền hạ giọng:
_Xin lỗi....
Nó ngồi xuống:
_Không sao đâu, mà làm sao anh biết?
_Thì thấy mới biết! Mà người đó là ai zậy?
Nó chun mũi, một ý tưởng lóe lên, nó nói:
_Bạn trai tôi đấy!
_Bạn trai?
_Ừ.
Ánh mắt anh chàng thoáng lộ vẻ bối rối làm nó phải phì cười:
_Đùa anh đấy! À mà chuyện hôm anh nói zới tôi "...." là thật hay giỡn thế....
Mặt nóng bừng, Thường KHánh vội đánh trống lãng:
_Chuyện đó....À mà cô làm bài tập sinh học chưa, tui bí rồi chỉ tui nhé!
Nó định wát "Lái giỏi nhỉ????" nhưng thấy ngại nên thôi. Vừa lúc đó, Hy Vân từ ngoài cửa
lớp bước đến bàn nó, cười nham hiểm:
_Càng ngày càng tiến triển nhỉ?- Cô ả liếc nó cười cười làm nó chợt rùng mình rồi cô ả nói
với Thường khánh- Bác trai bảo tối nay em wa nhà ăn cơm chung đấy, chiều nay bác về
VN...
Thường Khánh không nói gì, Hy Vân tiếp:
_tối anh wa rước em nhé, bác trai bảo thế!
_...- Vẫn nín như hến
_Không có chuyện gì thì em zề lớp đây.
---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------
Hy Vân nhìn sang nó bằng vẻ mặt khinh khỉnh pha chút ghen tức, nói:
_Hạnh phúc nhỉ? Ráng giữ nhé, chẳng còn nhiều thời gian vui vẻ thế đâu....
Cô ả phá lên cười một cách khó hiểu rồi bước về lớp. Nó không để ý đến câu nói đó, chỉ
bảo với Thường Khánh:
_Chậc! Anh vô tình wá, để vị hôn phu độc thoại thế mà coi được ak?
_Hôn phu hôn phu, cô không nói cũng chẳng ai bảo cô câm đâu!!!!!!!!-Thường Khánh tức
tối wát lên. Nó im bặt. Nói nữa mắc công nghe chửi....
-------------------------------------
Tan trường.....
_Thùy Anh!!!!!!!!!!!!!!!!!- Nó và con Lam vừa đang mải tám chuyện vừa dắt xe ra cổng thì
cách xa ở phía sau vang lên tiếng gọi của Lâm Danh. Nó way lại, anh chàng vừa chay đến.
_May wá, bạn chưa về....
_Có chuyện gì?
_Bây giờ bạn rảnh rồi chứ?!? Đi ăn với tui nhá!- Anh chàng nhìn nó với đôi mắt khẩn khoản.
Hôm nay nhà pà cô dạy thêm có đám, pả cho nghỉ. Nó gật đầu đồng ý:
_Được!
Mặt Lâm Danh chẳng mấy chốc lại tươi roi rói. Anh chàng cười tươi hơn hoa:
_Hay wá, zậy chúng ta đi thôi!
Nó way wa nhỏ Lam:
_Bồ về đi! Mình đi ăn với bạn này....
_Uh, đi chơi zui nghen!- Nhỏ Lam nhỏen miệng cười với nó rồi dắt xe đi.
Nó way lại phía Lâm Danh:
_Chúng ta đi đâu?
_Cứ chạy theo Danh đi.
Nói rồi Lâm Danh leo lên xe, đạp đi. Nó đạp theo sau. Khoảng 15' sau, Lâm Danh dừng xe
lại trước một wán nước trong một ngõ hẹp, không gian nới đây rất là yên tĩnh, chỉ tòan cây
là, chim chóc, có một hòn non bộ bên phải nhìn vào, nước tuôn trắng xóa như một cái thác
thu nhỏ. Một nhân viên chạy ra dắt xe vào giúp hai đứa. Nó và anh chàng bước vào wán,
Lâm Danh đi trước, nó theo sau. Đến bàn tiếp tân, Lâm Danh đứng lại nói gì đó với chị wản