chẳng có khách nào...Nhưng vừa xuống dưới nhà, nó đã thấy ba nó đứng trong phòng
tranh ảnh chung của gia đình, trước tấm ảnh ông chụp chung zới mẹ nuôi ngày bà còn
sống, nó thốt lên ngạc nhiên:
_Pa, pa không ngủ được ạ?, sao ba zậy sớm thế?
Ba nó ngoảnh mặt ra, bên cạnh gương mặt rắn rỏi phúc hậu, đôi mắt từng trải, uy nghi
của ông toát lên nỗi buồn thăm thẳm, ướt ướt, chẳng lẽ ông vừa khóc....
Pa nó lên tiếng:
_Uh pa không ngủ được , con định đâu ak?
Nãy giờ đang miên man nghĩ ngợi, tiếng nói của pa làm nó choàng tỉnh, vội gật đầu:
_Dạ, con đi chơi zới bạn, lát nữa nếu không về được con sẽ gọi điện cho pa!
Pa nó hiền từ gật đầu:
_Con đi đi.
Nó chào pa rồi bước ra khỏi nhà, trong lòng vẫn còn thắc mắc "Chẳng lẽ pa vừa khóc thật
sao?...."
Trước wán cafe Huyền Ngân, 7 giờ 5.
_Ê....- Nó chạy tới, thở hồng hộc. Shin way mặt lại. Nó vù tới, mém lao đầu vào cái cây
trước mặt. Shin đỡ tay nó, nói:
_Gì mà chạy như ma đuổi thế...
Nó không còn sức cãi lại...Chỉ biết gập người lại thở. Đợi mặt nó hết đỏ gay như hồi vừa
chạy tới, Shin mới chỉ vào chiếc limo đậu trước mặt hai đứa.
_Đi bằng cái này nà, cô lên đi.
Nó ngoan ngoãn bước lên, miệng lẩm bẩm, đủ để Shin nghe thấy:
_Đi bằng xế hộp thì làm sao ngắm cảnh!
Shin phì cười:
_Cô nhắm mình lết bộ nổi không mà còn lắm chuyện.
Nó không nói gì. Shin ngồi lên xe, cạnh nó rồi đóng cửa xe lại. Nó bắt chuệyn trước:
_Anh là Hàn Quốc chính hiệu hả, sao nói tiếng Việt giỏi thế?
_Mẹ tôi là người Hàn, còn pa tôi là người Việt, pa tôi ngày xưa là du học sinh VN wa Hàn
du học rồi gặp và iu mẹ tôi, rồi cưới mẹ tôi & làm việc ở Hàn luôn không về....Tôi là kết wả
tuần trăng mật của hai người ở Hà Lan!
Nó hỏi tiếp:
_Thế anh về VN làm gì, kiếm vợ ak?-Nó cười ma mãnh
Shin nhìn xéo nó, nói:
_Ở bên đó wậy wá, bị chuyển về đây để học tiếp ĐH.
_ĐH?- Nó kinh ngạc- Zậy...zậy tui phải gọi anh = anh hả?
Shin thích thú nhìn thẳng vào nó:
_Cô nhỏ hơn tôi ak? Học lớp mấy?
_11
_11? Hèn chi mặt non choẹt, tưởng như búng ra được cả sữa ấy- Shin nhạo nó.
Nó tức giận púng cái *** vào vành tai Shin:
_Púng ra sữa ak? Anh tưởng lớn tuổi hơn tôi là hay lắm sao, xí!!!!!!
Nói rồi nó way đi chỗ khác, mặc cho Shin ôm lấy cái tai đáng thương kêu oai oái.
Ngồi trong xe, đang thả hồn vào dòng người tấp nập trên phố thì bỗng ĐT nó rung lên
trong túi, lại số lạ. Nó vội bắt máy:
_Alo^?
_Là Danh đây....Thùy Anh có rảnh hok, đi ăn sáng với Danh nhé....
Hơi bị ngạc nhiên, nhưng nó kịp trấn tĩnh lại, nói:
_À, hôm nay tôi bận, hok đi được rồi, để hôm khác nhá!
Thóang im lặng. Rồi một một giọng buồn buồn vang lên:
_Uh, zậy để bữa khác...thôi Danh cúp máy đây.
Nó khẽ "ừ" và sau đó là những tiếng "tít tít tít"
(bạn đang đọc truyện tại tGGame.SexTgem.Com,chúc các bạn vui vẻ)
Nhét điện thoại vào túi, nó chợt phát hiện Shin đang nhìn mình, nó nói:
_Làm gì mà nhìn em, chưa thấy người ta nghe ĐT bao giờ ak?
Shin bật cười:
_Chịu xưng em rồi ak, mà ai zừa gọi điện cho em zậy?
Nó lại nói ngang:
_Em không có tính vô lễ với người lớn tuổi hơn mới gọi anh = anh đấy nhá, đừng tưởng bở!-
Nó ngừng lại một lát rồi tiếp- Còn người vừa gọi đệin cho em là ai sao em phải báo zới
anh?
_Cho anh biết không được ak?
Nó nói cộc lốc:
_Bạn.
_Bạn trai?
_Không, bạn bình thường- Tự dưng máu chảnh trong người nổi lên, nó tiếp- Mà anh thắc
mắc thế cũng phải, đẹp như em không ai theo đuổi thì hơi lạ chứ gì?
Shin bĩu môi:
_Thôi đi, cho em xem cái này.- Nói rồi Shin móc di động ra, mở hộp tin, đưa cho nó. Nó
sững người, há hốc kinh ngạc trước wá chời tin nhắn iu thương, nồng nàn, ngưỡng mộ,...
gởi cho Shin bởi wá chời số điện thoại khác nhau. Nó lắp bắp hỏi:
_Gì thế này?
Shin giật lại ĐT, nói:
_Của Fan đấy!
_Fan?- Nó ngả ngửa
_Uh, anh là SV học viện sân khấu điện ảnh, từng tham gia nhiều phim rồi, nhưng là vai
phụ thôi, còn non mà....
Nó không tin vào tai mình, Shin thấy ghét đang ngồi trước mặt nó là diễn viên Hàn Quốc ư.