Anh nghĩ đến đây, dập tắt điếu thuốc, trở vào phòng khách, lấy từ trong túi áo khoác bản kiểm điểm, mở ra đọc những dòng bút xiêu vẹo.
Anh trai yêu quý:
Ánh nắng hôm nay tỏa rực rỡ, thời tiết trong lành, trời trong xanh nắng ấm ấp, bầu trời không một gợn mây, bạn cùng phòng ký túc xá đều đi ra ngoài chơi bời [Lâm Vi Vi: Tớ rõ ràng ở đây mà">, chỉ còn một mình em ngồi đây lẻ loi hiu quạnh không người nương tựa, lặng lẽ khóc thầm. Đương nhiên em không phải oán giận, là em hối hận, em thề có trời, có trăng, có sao chứng giám em thật lòng hối cải. Giờ phút này, em rất áy náy và hối hận viết những dòng kiểm điểm quý giá gửi cho anh, hy vọng anh có thể làm bồ tát đại từ đại bi, tha thứ cho hành vi bồng bột của em. Đối với những hành vi sai trái đã mắc phải trong quá thứ, em cảm thấy rất buồn, em cảm thấy chính mình nên thật lòng xin lỗi đảng, thật lòng xin lỗi nhân dân, thật lòng xin lỗi quốc gia, xin lỗi thầy cô giáo, xin lỗi chú dì bán cơm ở căn tin, xin lỗi cha mẹ, xin lỗi liệt tổ liệt tông nhà họ Tô, đương nhiên người em cần phải xin lỗi nhiều nhất vẫn là người anh trai thân mến luôn cho em tiền sinh hoạt hàng tháng.
……[>_<">……
Em biết bản thân mình phạm rất nhiều tội lỗi không thể tha thứ, đi muộn, về sớm, trốn học, uống rượu, suốt đêm không về kí túc, nếu đi muộn là phạm quy, em lại mắc thêm một lỗi lầm nữa, nếu suốt đêm không về kí túc xá là tội, em lại phạm phải tội lớn tày trời. Em biết không thể tha thứ cho bản thân mình, đương nhiên phải xử ngũ mã phanh thây, băm thây vạn mảnh, thiên đao vạn nhát, nhưng em biết anh sẽ không làm như vậy, anh đã ân cần dịu dàng nói với em: Viết bản kiểm điểm. Anh đúng là con người từ bi, một con người rất rất rất vĩ đại! Em cảm kích đến mức nước mắt rơi ngập cả bồn địa Tarim, em cảm kích đến mức tim đập như động đất Vấn Xuyên. Em quyết tâm làm Nữ Oa nương nương vá trời lần thứ hai. May mắn anh trở về thật đúng lúc, anh đã kéo em ra khỏi nước sôi lửa bóng, anh trai yêu quý, anh luôn là vầng thái dương trong lòng em, là tia lửa của niềm tin hy vọng, là không khí của địa cầu, là bình minh đen tối, là ánh trăng soi rọi con đường em đi, soi sáng trái tim non nớt bé bỏng của em, là ánh sáng chiếu rọi biển đại dương, là chiếc giường ấm áp trong mùa đông lạnh giá, là máy điều hòa trong những ngày hè nóng bức, là thuốc giảm đau khi đau đớn, là la bàn chỉ dẫn khi lạc đường, là chốt cửa màu đỏ khi báo cháy, là nước đun trong nồi cơm điện, là dũng khí của cuộc đời em… Cho nên em sẽ quyết tâm sửa đổi rút ra bài học từ kinh nghiệm cay đắng lần này, một lần được bắt đầu lại từ đầu, mong anh hãy cho đứa em đáng yêu này thêm một cơ hội để làm lại cuộc đời. Em hứa sẽ không làm anh phải thất vọng.
Người viết bản kiểm điểm: Tô Tiểu Lai
Ngày XX tháng X năm 20XX
Trình Thiếu Phàm còn chưa đọc được một nửa đã cười đau cả ruột, xem ra bảo cô ấy viết bản kiểm điểm là một quyết định sai lầm. Nhưng giờ phút này tâm tình của anh đã tốt lên rất nhiều.
Chương 10. Hai người đàn ông
“Trời sáng rồi”.
Tiểu Lai vừa mới mơ màng đi vào giấc ngủ, còn chưa gặp được Chu Công thì đã bị một tiếng nói trầm thấp đầy uy lực kéo dậy. Cô chậm rãi ngẩng đầu, nheo nheo mắt đang còn nhập nhèm, rốt cục cũng thấy người đang đứng. Ủa, kia không phải là anh khóa trên sao? Sao lại xuất hiện trong mơ của cô nhỉ? Chẳng lẽ là do cô trốn học nhiều quá nên bây giờ đến báo mộng sao? Ơ,Tiểu Lai vẫn đang mơ màng, tự hỏi tại sao còn có cả toàn bộ bạn học nữa kìa, hay là…. Cô mạnh mẽ nhổm người dậy, không khỏi mất hồn. Trời ơi, đây là sự thật đó!!!!!
Lời nhắc của thầy giáo khiến cả lớp cười vang lại khiến cho Tiểu Lai cảm thấy cực kỳ xấu hổ. Lạy trời, danh dự của cô bay ra đến Thái Bình Dương xa tít tắp mù khơi rồi. Hơn nữa người cũng đang mỏi do ngủ gục nữa kìa.
Tiểu Lai lập tức ngồi thẳng lưng, gãi gãi đầu, vẻ mặt khó xử nói : “Thầy à, bài giảng của thầy hay như vậy thì làm sao mà em ngủ gật được ạ?”
Thầy giáo già của Tiểu Lai khịt khịt cái mũi bất mãn nói : “Tô Tiểu Lai, em nên bỏ khóa học này đi, rồi sau đó chuyên tâm nghiên cứu vào môn “Nhắm mắt dưỡng thần” dùm thầy. Em có gì bực mình không thích với khóa học của tôi hả???”