“Không nhớ à? Anh là người ngày hôm đó bị em mắng cho đến nhục luôn này, bị em cướp chỗ ngồi nữa đó. Anh với Thiếu Phàm là bạn từ nhỏ tới lớn luôn á!”
Tiểu Lai làm sao có thể quên được cái tên đẹp trai chết người kia được. Đang định tìm cơ hội dạy dỗ còn chưa được, nay cơ hội tự bò đến cửa, sao có thế dễ dàng bỏ qua? Tiểu Lai đang chuẩn bị mở miệng để chửi hắn nhưng chợt nhớ đến bên cạnh còn có một vị sư huynh đáng kính không tin cô đã có bạn trai , trên mặt lại hiện lên vẻ nham hiểm cười cười.
“A…vâng…Thần Thần yêu quý. Sau đã lâu lắc rồi mà anh không gọi điện cho em vậy. Làm người ta nhớ anh muốn chết mà ~~~”. Tiểu Lai xướng lên một câu làm người nghe rụng da gà đến bỏ mạng.
“…..” Dịch Xuyên Thần đang nghe máy, phụt thẳng nước trà vào màn hình vi tính trước mặt.
“À mà, còn nữa nha. Anh là người đàn ông tốt nhất mà em từng biết đó ~~~”
“…” Dịch Xuyên Thần đầu óc vẫn mờ mịt, không hiểu cái con bé tiểu quỷ kia định giở trò gì.
“ Thần Thần. yêu anh….” Lại một tiếng gọi kiều mị nhũn đến rụng xương kêu lên.
Dịch Xuyên Thần nổi da gà, người run lẩy bẩy. Đúng là chịu không nổi mà.
“Tô Tiểu Lai. Rốt cuộc cô muốn giở trò gì thế?” Dịch Xuyên Thần nghiến răng nghiến lợi nói, đúng là không hiểu được con bé kia mà.
“ Thần Thần honey à, anh đừng giận em nha. Hôm trước không phải em cố ý bỏ về không chiều anh đâu. Tối nay chờ em nha cưng.”
Tô Tiểu Lai liếc nhìn anh chàng bốn mắt ngồi đối diện. Tốt! Sắc mặt xanh mét, lại còn run run rẩy rẩy nữa chứ. Bồi thêm một quả nữa là xong!!!!
“Chu Vũ Hàng, anh muốn cùng bạn trai tôi nói chuyện sao?” Tiểu Lai tuy rằng nói với anh trai bốn mắt đang ngồi trước mặt nhưng đồng thời cũng nói đủ lớn để cho người ở đầu dây điện thoại bên kia hiểu được cô đang diễn trò.
Đầu dây bên này Dịch Xuyên Thần cuối cùng cũng “ khai sang đầu óc”, hóa ra là lấy hắn làm bia đỡ đạn. Tiểu Lai, cô giỏi lắm! Lần sau thấy cô, tôi nhất định phải đánh cô mới đến chết mà.
Mặt mũi Chu Vũ Hàng vặn vẹo khổ sở đến khó nhìn, đau khổ nhìn Tiểu Lai, tự giễu nói : “Tô Tiểu Lai, anh thật sự nghĩ em rất đặc biệt so với những cô gái khác. Không ngờ là anh đã sai. Thật xin lỗi! Từ giờ anh không muốn gặp lại em nữa.”
Tô Tiểu Lai ngạc nhiên đến mức quên tắt điện thoại, sững sờ đứng chôn chân nhìn anh chàng bốn mắt kia rời đi. Lòng cô chợt buồn phiền. Tiểu Lai từng cho rằng cô sống đến bây giờ chưa từng làm tổn thương ai. Vậy mà chỉ trong một buổi sáng, cô đã làm tổn thương đến tận hai người, một già một trẻ.
Chương 11. Chuyện người xưa
Tự Tô Tiểu Lai hung hăng làm tổn thương Chu Vũ Hàng, nên cô cứ rầu rĩ không vui, liên tục trà không buồn uống, cơm chẳng buồn ăn, cái gì cũng không hứng thú, còn thường xuyên liên hệ so sánh mình và mấy phụ nữ hư trên TV với nhau. Kỳ thật cô cảm thấy, anh chàng bốn mắt nếu bỏ qua cái dáng vẻ lạc hậu, thân hình không được cao cho lắm, người yếu đuối, thì tính ra vẫn có ưu điểm, ví dụ như thành thật, đây là điều vô cùng đáng quý trong xã hội coi trọng vật chất bây giờ đó nha. Haiz, chỉ tiếc là, dùng lời lẽ đơn giản mà nói, anh chàng bốn mắt vốn không hợp khẩu vị của cô.
Sau đó có đụng mặt anh ta vài lần ở căn tin, đúng là anh ta thật sự coi như không nhìn thấy cô, Tô Tiểu Lai quả thực xấu hổ đến nỗi né xa sang bên. Lâm Vi Vi nhìn Tô Tiểu Lai cứ luôn miệng câm như thóc, không nhịn được lên tiếng: “Tiểu Lai, Chu Vũ Hàng không đến tìm cậu, cậu nên mừng mới đúng, không phải à?”
“Tớ cảm thấy mình đã tổn thương anh ấy, cậu nói xem, tớ làm thế có quá đáng lắm không?”
“Làm sao mà quá đáng chứ, như vậy mới làm cho anh ta hoàn toàn quên cậu. Chẳng qua cậu không có người yêu nên mới không biết điều đó.” Lời nói Lâm Vi Vi thấm thía, cứ như chính mình đã trải qua bao sóng gió tình cảm.
“Cậu thật là, chẳng lẽ tớ chưa ăn thịt heo nghĩa là chưa từng thấy heo chạy ngang sao? Vi Vi, nghe thật giống như nói về chuyện tình cảm nhỉ?” Tô Tiểu Lai nháy mắt với cô.
Vết thương trong nội tâm Lâm Vi Vi đã thật lâu chưa bị động đến, nghẹn một chút, lại đau một chút. Ba năm, cô nghĩ thời gian có thể xóa nhòa kí ức, cô nghĩ mình có thể thản nhiên đối mặt rồi, cô nghĩ mình không hề yêu, cũng không hề hận, vậy mà sao lại đau đến triệt nội tâm thế này!
Lâm Vi Vi quả thật có một quãng thời gian yêu đương oanh liệt khi còn ở trung học. Lúc đó đầu tóc Lâm Vi Vi ngắn cũn cỡn, hoàn toàn có thể coi là đại tỷ, hút thuốc, đánh nhau, uống rượu, trốn học, những chuyện xấu đều có khả năng làm hết, nữ sinh trong lớp không dám lại gần cô, cô cũng cư nhiên khinh thường, huống chi cô đã sớm hình thành thói quen đơn thương độc mã. Lâm Vi Vi cứ cả đời cao ngạo theo ý mình cho đến khi Tiêu Mặc xuất hiện, anh gần như làm thay đổi cả cuộc đời cô. Đó là một chiều chạng vạng ngày hè, ánh trăng sáng tỏ, trên trời đầy sao, Lâm Vi Vi theo thường lệ đi trên con đường nhỏ vắng vẻ về nhà, lúc đến đầu hẻm, đột nhiên có một băng đản lưu manh ngăn cô lại, không nói hai lời lập tức cầm gậy đánh cô. Lâm Vi Vi tuy có thể nói đánh đấm giỏi, nhưng vẫn không xứng làm đối thủ của đám động thế này, cô bị quân số của chúng áp đảo, cô biết có giãy giụa kháng cự cũng vô ích, nên che bụng cho chúng tùy ý đánh, đúng lúc đó Tiêu Mặc xuất hiện. Trên người cô sớm đã có chỗ bầm chỗ tím, Tiêu Mặc hình như là có luyện võ, một đánh ba đuổi bọn lưu manh chạy mất dép. Lâm Vi Vi trợn mắt há hốc mồm, từ nhỏ đến lớn cô đã trải qua không ít trường hợp đánh giết nhưng chưa bao giờ nhìn thấy cao nhân như Tiêu Mặc, trong lòng không khỏi nảy sinh tình cảm sùng bái. Kì thật Tiêu Mặc và Lâm Vi Vi học chung khối, nhưng Tiêu Mặc học khoa tự nhiên, Lâm Vi Vi học khoa xã hội. Vì lần đánh nhau này mà họ quen biết nhau, Lâm Vi Vi từ nhỏ đã không có bạn, thế nên Tiêu Mặc nghiễm nhiên trở thành người bạn quan trọng nhất của cô, anh giúp cô bỏ đi thói quen xấu, còn giúp bổ túc cho cô học hành, Lâm Vi Vi cứ thế mà từ đại tỷ biến thành thục nữ ngoan ngoãn.