Tôi gọi điện và mời Thanh Trúc uống cà phê để bàn chuyện đang xảy đến với chúng tôi. Thanh Trúc cũng có vẻ lo lắng chẳng kém gì tôi. Các bạn đừng ngạc nhiên vì sao Thanh Trúc lại phải lo lắng. Cô ấy có một ông người yêu giầu có, tài giỏi lại yêu cô ấy chân thành. Nhưng có một lý do mà cô ấy chưa thể nói với mẹ, đó là ông tổng giám đốc ấy còn có một đứa con riêng. Và bà Thanh với tự trọng và suy nghĩ của bà nhất định ko thể đồng ý cho đứa con gái vừa xinh đẹp, nết na lại vừa giỏi giang chịu thiệt thòi như thế. Làm sao bà ấy có thể chấp nhận cho cô con gái yêu đi làm mẹ kế, làm kẻ thế chân cho ngươì vợ cả để nuôi dạy đứa con người ta đc chứ. Thanh Trúc biết điều đó nên cô ấy ko giám nói chuyện tình cảm của mình với mẹ. Và giờ đây cũng giống như tôi, cô ấy sợ sệt và lo lắng.
- Anh Lâm, em biết mình có lỗi với anh, nhưng em xin anh đó. Em ko thể lấy anh! – Tôi biết chứ, Thanh Trúc cũng giống như mẹ ko hề biết tôi đã yêu cô em Thanh Mai bé bỏng và tinh quoái của cô ấy. Tôi cố gắng mỉm cười chấn an cô ấy.
- Thanh Trúc bình tĩnh đi em! Rồi ta sẽ có cách giải quyết. Anh nhất định cũng sẽ ko lấy em đâu vì anh đã tìm thấy một nửa của mình rồi. – Thanh Trúc ngạc nhiên nhìn tôi, cô ấy chợt tươi tỉnh sắc mặt.
- Thế thì còn gì phải lo nữa. Anh chỉ cần nói là anh đã có người yêu và ko thể lấy em với mẹ anh là đc. Và việc chúng ta lấy nhau sẽ ko xảy ra. – Đâu dễ như cô ấy nói chứ. Nếu tôi có thể công khai thì giờ tôi đã chẳng phải đau đầu thế này.
- Nhưng anh cũng giống như em, có lý do riêng ko thể công khai người yêu với mẹ. Hơn nữa mẹ anh rất thích em.
- Em biết chứ, mẹ em cũng vậy, bà luôn miệng khen anh. Kêu anh vừa thành đạt, lại tử tế và lại còn chưa có vợ con. Em sợ lắm! Em và anh Chan chúng em yêu nhau. – Lần đầu tiên tôi thấy Thanh Trúc khóc. Phải rồi cô ấy cũng giống như bao phái yếu khác mà thôi.
Đã hơn một tuần rồi mà chúng tôi vẫn chưa tìm ra đc cách giải quyết. Trong khi đó hai bà mẹ đã rục rịch chuẩn bị và lo liệu cho cái đám cưới viển vông của hai người. Thanh Mai biết chuyện nhưng cô ấy chẳng nói gì cả, vẫn vui cười như ko. Nhưng tôi biết một điều là cô ấy buồn lắm bởi sáng nào gặp tôi cũng thấy mắt cô ấy sưng húp.
Đang còn chưa tìm ra cách giải quyết thì đùng một cái chúng tôi nhận đc quyết định từ hai bà mẹ:
- Hai mẹ đã quyết định rồi, tháng 8 là tháng đẹp để tổ chức đám cưới cho hai con. Từ giờ đến lúc đó là còn 4 tháng nữa. Đủ cho cả hai con và chúng ta chuẩn bị.
Chúng tôi nhìn nhau chẳng nói một lời nào. Trong khi đó hai bà mẹ cứ vui vẻ với kế hoạch cưới xin mà chẳng hề nhận ra bầu không khí ảm đạm nơi ba đứa con.
Sự mệt mỏi trong tôi thấy rõ, tối thứ 7 nên tôi muốn đưa Thanh Mai đi chơi và cũng để xua tan đi sự mệt mỏi và bế tắc của chúng tôi. Vì chỉ có ở bên nhau chúng tôi mới có đc sự vui vẻ và hạnh phúc. Chúng tôi lặng lẽ đi bên nhau. Bàn tay nhỏ bé của cô ấy siết chặt lấy tay tôi. Những cơn gió mùa hè thổi lùa, cái hiu quạnh càng xâm chiếm nhiều hơn.
- Anh ơi em muốn cưới anh!
- Anh cũng muốn lấy em và chỉ lấy mình em thôi!
- Vậy thì mình cưới nhau nhé!
Tôi lặng im và thở dài. Tôi muốn, muốn lắm chứ nhưng mọi chuyện lại chẳng dễ dàng chút nào. Thanh Mai siết tay tôi dừng lại.
- Anh ko trả lời em sao? Anh có muốn cưới em trong năm nay ko?
- Ý em là gì hả Thanh Mai?
- Là sẽ cưới em ngay sau khi em thi xong tốt nghiệp. 1 tháng nữa thôi.
- Em đùa đấy à? Làm sao có thể chứ Thanh Mai.
- Vấn đề chỉ là anh có muốn hay ko thôi!
- Anh muốn, anh muốn! Ngay bây giờ nếu có thể anh cũng muốn lấy đc em ngay. Thanh Mai ơi, anh yêu em nhiều lắm, anh ko thể mất em hiểu chưa!
- Ừ vậy thì quyết định vậy nhé. Mình sẽ cưới nhau!
- Còn mẹ em và mẹ anh.
- Hì, em có cách rồi mà!
Chương 26: Gạo nấu thành cơm !
Vừa tới giờ nghỉ trưa, tôi đã tức tốc đến ngay “Khoảng Lặng”. Thanh Mai hẹn gặp tôi ở đấy. Tôi cũng nóng lòng ko biết cô ấy có cách giải quyết gì. Chuyện ngày càng trở nên khó khăn khi mẹ tôi và bà Thanh đã bắt đầu liên lạc hết cho họ hàng và bạn bè thân thích. Rồi cả chuyện đặt sẵn đồ cưới, tìm địa điểm kết hôn nữa. Cái đầu tôi gần như muốn nổ tung. Tôi quá mệt mỏi rồi!
- Anh nhìn này! Thanh Mai chìa ra tờ giấy xét nghiệm thai nhi, đập ngay vào mắt tôi là dòng chữ: “Bệnh nhân: Hà Thanh Mai”. Tôi gần như chết lặng.
- Thế này là thế nào?
- Là em đã có thai. Anh ngốc thế! – Cô ấy thản nhiên đến như vậy sao? Cô ấy có thai? Có đùa ko đó? Tôi cố lục lọi trong mớ kí ức hỗn độn của mình xem có tí gì khiến tôi hiểu ra chuyện gì đang xảy ra ko!