Đến hiệu kiếng, Sinh và tôi thay nhau chọn. Hai chúng tôi, hai người khó tính đến nỗi bắt ông chủ tiệm hầu như lôi ra gần hết những chiếc kính trong tủ ra để lựa. Mãi mới tìm được một cái ưng ý. Sau vụ đó, mỗi lần cùng Trâm đi thay kiếng, ông chủ cửa hàng vừa thấy mặt tôi là lại lắc đầu le lưỡi…
Vừa bước ra khỏi tiệm, đi được vài phút thì trời bắt đầu đổ mưa. Tệ thật! Không ai trong chúng tôi có đem áo mưa cả. Sinh và tôi bèn chạy vội vào một mái hiên gần đó để trú. Mưa phùn lất phất, đường lúc này vắng tanh. Chỉ có hai chúng tôi đứng cạnh nhau. Im lặng….Lạnh….Sinh nhìn tôi chẳng nói một lời, anh chỉ lặng lẽ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc tôi. Tim tôi lại nhảy lô tô: “ Chúa ạ.”, tôi giả vờ cắm cúi đưa mắt nhìn từng hạt mưa cứ rơi rơi xuống nơi mái hiên giả đò như chẳng biết Sinh đang vuốt tóc mình….
Chợt tôi nghe hơi nóng của Sinh phả lên sau gáy mình, tôi run bần bật. Trời ơi, tôi ngất đi mất…Sinh đang ở gần sát phía sau tôi,hai tay luồn sâu vào tóc tôi và vân vê từng lọn tóc.Tôi nghe tai mình nóng bừng.Sinh hỏi: “ Em thích mưa à?”. Tôi gần như chết đứng. Giọng nói anh rất đỗi ngọt ngào êm dịu. Tôi ấp úng: “ Không...em.. không thích mưa”. Sinh lại tiếp tục thì thầm: “ Vì sao em không thích mưa? Thầy thấy mưa đẹp đấy chứ. Từng giọt nước li ti lấp lánh trên lá kìa. Đẹp lắm mà..”
Tay Sinh chỉ về chiếc lá của dây leo nơi mái hiên.Sinh nhoài người gần hơn nữa, hơi thở của anh lại tiếp tục phả vào cổ, vào gáy, mơn man lên má tôi. Tôi thật sự không thể cử động. Tim tôi vẫn đập mạnh và nhanh. Thầy làm ơn tránh ra dùm em đi.Kiểu này em ngất mất.Tôi thầm nghĩ….nhưng cố ra vẻ lơ đãng nhìn những chiếc lá theo tay Sinh chỉ bĩu môi: “ Em ghét mưa vì mưa lạnh và buồn lắm.”
Trời ngày một lạnh hơn, tôi lại run lên bần bật vì lạnh. Không biết khi nào mới dứt mưa đây….Tiếng Sinh thủ thỉ: “ Em lạnh lắm phải không.Xui thiệt. Sao trời lại mưa vào lúc này chứ nhỉ…Em xích lại gần thầy có lẽ sẽ ấm hơn.…”Không cần đợi tôi trả lời Sinh tự động đứng xích lại gần tôi, xoa đôi bàn tay vào vai tôi…Khuôn mặt Sinh lúc này gần tôi lắm.. rất gần….Cái đôi mắt nâu trong như thuỷ tinh đó…cái mũi thẳng thẳng cao cao đó, cùng cái miệng đầy quyến rũ kia nữa…sao mà lại đẹp thế, đẹp đến ngất ngây….Tôi như bị thôi miên, tôi đưa mắt ngắm say sưa từng đường nét của khuôn mặt anh…Càng lúc tôi càng nhìn gần hơn ….Bờ môi đó…thanh tú, nét cười đó thu hút biết bao….Tôi không cưỡng lại được, tôi nhìn chăm chú hơn và say đắm hơn bao giờ hết…đẹp quá, đáng yêu quá..…
Tôi thu hết can đảm rồi bất ngờ đặt lên môi Sinh một nụ hôn. Nụ hôn đầu đời của tôi, đó một nụ hôn lóng ngóng, không lâu và đầy vụng về nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận được sự mềm mượt của môi anh. Hơi thở nồng nàn của anh, lồng ngực vạm vỡ rắn chắc…cả đôi mắt rất nâu với làn mi thật dài.Tất cả tựa như một giấc mơ đẹp đáng nhớ trong một tối mưa phùn đầy lãng mạn…
Suốt đêm đó tôi không tài nào ngủ được vì những câu nói của Trâm. Sao hết Andrew giờ tới nó ghét Sinh thế trời?Lại không muốn làm tôi bị tổn thương nữa. Nhưng chuyện gì làm tôi tổn thương mới được chứ?
Sáng ra mắt tôi cứ lờ đờ, ngồi ăn sáng nhà Trâm mà tôi cứ gục lên gục xuống nơi bàn. Trâm dọn đồ ăn sáng lên cho tôi mà nó không nín nổi cười: “ Trời !!! Mày bị câu nói của tao làm ra nông nỗi vậy đó hả. Mày suy nghĩ nhiều quá đó. Tao không ngờ câu nói của tao lại tác động đến mày mạnh đến thế.Xin lỗi nhen. Thật ra tao không có ghét gì Sinh cả. Tao chỉ tức thôi. Hai người nghĩ sao mà bắt tao đợi muốn mọc râu luôn. Trong khi hứa là ghé sớm phụ tao trang trí. Rốt cuộc tao với thằng Andrew làm thấy bà thấy cha. Mà nó thì “văng” toàn tiếng anh.Tao hiểu con bà gì đâu chứ. Làm mấy thằng bồi nơi quán nó nhìn tao xì xào.Tao quê muốn chết. Tao chưa chôn sống mày với Sinh là may rồi đó”
Tôi nhìn nó tròn mắt. Hoá ra là thế hả? Chỉ vì Sinh và tôi đến muộn mà Trâm giận đến thế à? Dù gì cũng tại mưa mà đâu phải lỗi tụi tôi đâu. Tôi phùng miệng kêu lên: “ Mày quá đáng nghen.Làm tao tưởng mày và Sinh xảy ra chuyện gì. Ổng làm gì mày, mày mới ghét ổng.Té ra chỉ có vậy thôi hả?…Làm tao mất ngủ suốt đêm. Có ai nói mày ác lắm không hả?”. Trâm nhe răng cười toe toét: “ Xin lỗi, xin lỗi. Tao đâu có ngờ mày nhạy cảm đến thế đâu”. Tôi chỉ chờ nó nói thế ngã vật ra nệm làu bàu: “ Mày hại tao.Giờ tao ngủ bù đây. Mày không phiền nếu tao ngủ khoảng một tiếng đồng hồ chứ?”….Cơn buồn ngủ chợt ập đến làm tôi không cưỡng nổi, mắt cứ díp lại….Trước khi nhắm mắt ngủ thiếp đi tôi thấy Trâm ngồi kế bên tôi thở dài thườn thượt và đưa tay vuốt tóc tôi thì thào: “ Tội nghiệp mày. Mày vô tư quá…..rất tốt với tao nữa…Có lẽ mày không nên biết chuyện này thì hơn…”…..