Hết một buổi học nhưng anh cũng không chút đoái hoài gì đến tôi cả. Tôi cảm thấy đau đớn.Sao vậy chứ? Tôi có lỗi gì đâu có chăng là chỉ có lỗi là không quan tâm Sinh kịp lúc mà thôi. Thật ra thì lúc đó tôi cũng muốn quan tâm đến anh lắm nhưng tôi không dám. Tôi sợ. Tôi không biết lúc ấy tôi mà an ủi anh thì chuyện sẽ theo hướng nào. Tệ hơn hay tốt hơn. Nhưng tôi sợ. Kết quả của điều sợ sệt của tôi bây giờ còn tệ hơn tôi tưởng. Bây giờ thì tôi phải hứng chịu cái thái độ đối xử “có như không” của Sinh. Nhưng mà nghĩ đi thì cũng nghĩ lại. Tôi đã là cái gì của Sinh đâu mà giận dỗi với tôi. Tôi không chịu được cách đối xử của Sinh với tôi bây giờ. Anh cứ làm như tôi là người có lỗi (thật sự anh làm cho tôi cảm thấy có lỗi). Tôi ghét điều đó. Tôi ghét đàn ông khôn khéo như anh. Tại sao tôi cứ luôn cảm thấy có lỗi trong khi tôi đâu có chút lỗi nào đâu cơ ? Đáng ghét mà.Với những suy nghĩ chóng vánh trong đầu, tôi định bụng khi ra về tôi sẽ nói hết với Sinh rằng anh đối xử với tôi như thế này thật là vô lý.
Thế rồi chuông reng. Như đã định trước, tôi vọt lên chỗ anh sau giờ học và kiếm chuyện nói với anh hòng từ chuyện này bắt qua chuyện kia để giải thích chuyện anh giận tôi thật vô duyên, vô lý.Tôi có làm gì đâu mà giận.
Sinh vẫn ngồi trên bàn chấm bài trễ như mọi ngày, tôi đi lên và nhẹ nhàng lên tiếng hỏi câu “mào đầu”: “ Bài hôm nay nhiều không hở thầy?Có cần em phụ không ạ?”. Sinh vẫn cụp mắt đưa đẩy cây bút đỏ không thèm nhìn tôi. Cũng cái thái độ đó khi dưới tàn cây lúc chiều. Sinh trả lời nhẹ nhàng, lạnh tanh tuy không cộc lốc, không nhát gừng nhưng trong từng câu nói đó anh làm người ta cảm nhận thấy nổi bực tức của anh: “ Cám ơn em. Mình tôi xử lý đống này được rồi. Không cần em nhọc công. Hết giờ học rồi. Về đi. Xớ rớ ở đây làm gì?”. Tôi đang rất muốn hét vào mặt anh rằng sao thầy vô duyên quá vậy? Em có làm gì thầy đâu mà thầy giận em. Nhưng tôi phải kềm chế.Dầu sao anh vẫn còn đang bị tổn thương nếu tôi làm thế là không hay. Tôi vẫn cố tươi cười để vuốt giận anh: “ Em xớ rớ ở đây tại vì ngày mai là chủ nhật. Không có gì để làm đâu.Cho nên em ở lại trễ tí để giúp thầy.Có sao đâu”. Mặc cho nụ cười của tôi rất là “hối lỗi và đáng yêu” nhưng Sinh vẫn lạnh lùng: “ Khỏi.Tạ ơn em. Tôi nghĩ bây giờ có một người khác đang rất cần em giúp đó. Andrew bây giờ cũng đang chấm bài ở phòng B05 đó. Em qua đó mà giúp”.
Rõ cứng đầu! Người ta đã xuống nước như thế mà còn không chịu giãn cứ căng thế à. Cục tức của tôi bắt đầu dâng. Phải kềm xuống. Vuốt xuống….Tôi đưa tay lên ngực, nhắm mắt đôi ba giây để kềm mình lại. Tôi muốn hét vào mặt cái ông già ấy ghê.
Nhưng thôi.Bình tĩnh nào.Bình tĩnh. Mình yêu thầy, mình yêu thầy ấy. Thầy đang giận chứng tỏ mình cũng có giá trị. Hãy nghĩ đến điều tốt đẹp đó. Vuốt xuống nào.
Tôi mở mắt ra lại nở nụ cười một lần nữa. Bạn có hiểu một nụ cười miễn cưỡng để che đậy sự bực tức chỉ vì mình không nỡ làm tổn thương người ấy lần nữa cực nhọc lắm hay không? Nhưng người ấy nào có hiểu cho tôi, cứ mãi chọc tức tôi mà thôi.
“ Andrew chỉ là bạn thôi mà thầy. Thầy là thầy của em. Em phải giúp chứ. Em học thầy nhiều hơn học Andrew mà. Với lại em giúp Andrew rồi mà.Giờ tới phiên em giúp thầy.Thầy cho em giúp nhe.”-Tôi mỉm cười tươi hơn khi nãy cộng với đôi mắt mở to tha thiết. Tôi hy vọng là anh sẽ mềm lòng một chút vì tôi hầu như chưa bao giờ xuống nước năn nỉ ai lâu như thế. Trừ khi người ấy tôi thật sự yêu quý.
Sinh đẩy mắt kiếng lên sóng mũi nhếch mép cười nhạt: “ Thiệt sao? Em cũng còn nhớ là tôi là thầy của em cơ đấy. Giúp tôi rồi có định đòi quà tôi không? Hôm qua em giúp Andrew rồi hắn có tặng quà em không? Chắc là có nhỉ?”. Câu nói này của Sinh làm tôi tổn thương, theo như cách anh nói thì tôi có tử tế gì, giúp người chỉ nhằm mong có sự đền đáp lại. Mặt tôi biến sắc hẳn, tôi không ngờ người có bộ mặt dễ thương như anh lại có thể chua cay và sốc óc đến như vậy. Tôi tức muốn khóc.
Vừa lúc đó Andrew từ đâu sộc vào vào miệng cũng dấm dẳng bực tức: “ Who’s the hell you think you are?She don’t have responsibility to entreat you. And you, I think you should go home now.Don’t drag out to this one, so complex. (Ông nghĩ ông là thằng quái nào thế hả?Cô không có trách nhiệm phải năn nỉ ông.Còn cô, tôi nghĩ cô về giờ là vừa.Dây dưa với loại người này mệt lắm.)”. Câu nói của hắn làm tôi há hốc.
Sinh lúc này đã giận còn giận hơn. Anh cau mặt lên cao giọng hơn với tôi khi nãy: “ Đó, có người rủ em về rồi. Về đi.” Rồi chẳng nói thêm anh đứng lên đẩy tôi lẫn hắn ra khỏi lớp.