Bà chủ quán dẫn chúng tôi tới bàn mà Sinh khi nãy đã đặt sẵn, nó gần nằm bên tay trái và là vị trí dễ nhìn thấy sân khấu nhất. Trên kia là một ban nhạc nước ngoài đang chơi một bản nhạc hoà tấu êm ái. Không biết Sinh tìm đâu cái quán này dễ thương thế nhỉ?
Sinh bảo Andrew kéo ghế vào chỗ ngồi và theo chân bà Ruby biến vào bếp. Andrew kéo cái ghế đầu tiên ra rồi để đó (chỗ đó thì chắc là dành cho Sinh rồi), hắn kéo tiếp cái ghế thứ hai và nhấn Trâm ngồi xuống. Xong rồi hắn kéo thêm hai cái ghế nữa, tất nhiên là cho tôi và hắn rồi. Tôi dợm ngồi xuống cái ghế thứ ba thì Andrew đẩy mạnh tôi ra rồi ngồi vào chỗ đó. Trước sự ngạc nhiên của tôi hắn trỏ tay chỉ chỉ vào cái ghế thứ tư bảo: “That’s your place. (Chỗ đó của cô đó) ” Nói thật là càng lúc tôi thấy hắn càng kì quặc. Hắn trở mặt với tôi kinh khủng. Thế mà cách đây mấy tiếng đồng hồ còn đòi số phone của tôi nữa cơ.
Lát sau Sinh trở lại đem đặt lên bàn một chiếc bánh sinh nhật có đèn cầy số 17 và cái bông hồng xanh thật lớn và trên mặt có đề dòng chữ: “ Happy birthday H bao gạo”. Coi chịu nổi không? Bánh sinh nhật mà cũng chọc điên người ta nữa.Mọi người đều vỗ tay và reo vang: “Happy birthday H.”, thích thật đấy. Kể từ 17 năm qua đây là cái sinh nhật vui nhất tôi từng có. Tôi liền nhắm mắt ước một điều và thổi tắt hai ngọn nến. Cái điều ước khi nãy của tôi, ranh ma quá chừng.Tôi đã ước là tôi sẽ được một nụ hôn từ Sinh trong ngày sinh nhật.Hi hi hi ối trời ơi, phải tội mất. Tôi hư quá đi.
Lại tới màn cắt bánh chia cho mọi người thì hic…cái khoản này tôi vụng lắm. Nên tôi đã lên tiếng bán cái: “ Ai cắt đi.Em mà cắt là một hồi bấy nhầy.” Andrew lập tức lên tiếng ngay: “ May I? I wanna do something for your birthday. (Tôi nè. Tôi muốn làm giúp cô.Sinh nhật cô mà) ”. Tôi nhìn hắn cảnh giác. Sợ hắn lại chơi tôi thêm lần nữa. Nhưng với nụ cười niềm nở và ánh mắt sáng ngời của hắn đã xoá tan niềm nghi ngờ của tôi.Biết gì không? Tôi lại bị gạt một lần nữa.
Dao nĩa vừa rơi vào tay Andrew thì hắn đã chia cái bánh ra làm bốn phần bằng nhau. Kể cả cái bông hồng xanh thiệt đẹp tôi lăm le giành cũng bị xéo làm bốn mảnh không kịp trăn trối. Hắn làm xong đặt dao xuống và gắp ra đĩa cho cả bốn người. Tôi ngồi nhìn góc tư bánh với một nửa cánh hồng xanh mà máu nóng sắp bốc lên đầu. Tuy nhiên tôi phải cố nén cơn tức lại. Hôm nay là sinh nhật tôi, tôi mà nóng giận thì không hay.Mà nói gì đây? Hắn đã chia đều cái bánh cho mọi người.Rất công bằng.
Trong lúc đang dùng bánh thì quán có tổ chức hát với nhau. Mấy người khách nước ngoài xung quanh thay phiên lên ca hát góp vui. Họ chơi từ nhạc country cho đến Rock‘nd roll làm không khí sôi động hẳn lên. Những tràng pháo tay, những cánh hoa tung lên tới tấp cho những giọng ca hay bất ngờ.
Andrew cũng rất hào hứng, hắn nhào lên sân khấu chụp micro và đeo cây đàn guitar vào và bắt đầu bắt chước vua nhạc rock huyền thoại Elvis Presley nhún nhảy hát tặng tôi một bài chả ăn nhập gì vào ngày sinh nhật cả: “ Crazy”. Sau khi ca xong bài đó rồi do thiên hạ vỗ tay rần rần, hắn hứng chí ca thêm bài nữa.Nhưng lần này là bài nói về Việt Nam. Tôi, Trâm, Sinh ngồi nhìn hắn ca mà muốn đi ngủ cũng bởi cái bài đó từ đâu tới cuối toàn nhạc và mấy chữ Việt Nam lập đi lập lại từ đầu đến cuối bài. Tôi chán nản cuối xuống xắn cái bánh đưa vào miệng cũng là lúc hắn kết thúc cuộc dạo chơi âm nhạc của mình. Andrew cầm mic đáp lại thịnh tình của mấy cô gái lên tặng hoa cho hắn và rồi tôi bỗng nghe hắn sướng lên tên tôi trên sân khấu. Tôi chưa kịp nuốt miếng bánh thì ho sặc sụa. Mới đầu tôi không chịu lên vì tôi xấu hổ. Bình thường thì tôi chỉ hát trong nhà tắm thôi chứ sân khấu trước mặt mọi người thế này thì chịu.Vả lại tôi đâu có biết bài mà Andrew đã đăng ký cho tôi đâu.Nhưng sau rốt do sự ủng hộ của Sinh, Trâm và mấy người quanh đấy, tôi dè dặt đi lên. Andrew trao cho tôi micro và nháy mắt đá đểu: “ Good luck.(May mắn nhé) ”, cái thái độ đó là cho thấy tôi lại bị hắn “gài hàng” lần nữa.