Chúng tôi bắt đầu cắt Pizza, tôi quay qua Sinh ngạc nhiên vì thấy anh không kêu món gì cả. Tôi hỏi: “ Thầy không đói ư?”, Sinh ngồi đó gõ nhịp tay lên bàn: “ Không, tôi không ăn Pizza. Tôi ăn Spaghetti.Món đó làm sau nên hơi lâu. Chờ một chút không sao.”
Tôi và Trâm cùng gật gù trong khi đang cắt bánh Pizza: “ Ô! Ra vậy.”. Chậc! Sao mà khó thế cái bánh mặc dù dòn nhưng sao dai quá, cắt mãi không được. Bất chợt tôi và Trâm đổ dồn mắt về phía Sinh, con người duy nhất đang ngồi “rảnh rỗi”, chúng tôi nhe răng cười cầu tài: “ Thầy…cắt dùm tụi em nhé.”. Anh tháo cái ipod đang nghe ra nhướn mày nhìn tôi tỉnh queo: “ Được.Tôi cắt dùm Trâm.Còn em tự xử.”…Vừa nói xong anh đón lấy cái dĩa Pizza của Trâm đi vài đường ngọt xớt là đã ra đủ 6 miếng, làm xong Sinh lại cắm cái ipod vào nghe tiếp. Tôi thì lơ…nhớ nhé… dám dùng chiêu lơ chơi lại tôi. Đợi đấy….
Vừa hí hoáy cắt, tôi vừa liếc anh và kéo dao trên đĩa gây nên những tiếng rét rét kinh khủng. Tất cả bàn quanh đó quay lại nhìn tôi với vẻ không bằng lòng, Sinh cũng biết thế nên anh tháo Ipod ra nhắc nhở tôi: “ Này. Cắt cho đàng hoàng. Người ta đang nhìn em đấy..đừng làm xấu mặt tôi.”. Tôi vẫn tiếp tục kéo dao trên đĩa gây nên tiếng chói tai, thản nhiên: “Chịu thôi. Tại dao này lục quá mà.” Những tiếng rét rét vẫn tiếp tục vang lên một cách chối tai, mọi người lại tiếp tục nhìn. Chịu không nỗi Sinh tháo Ipod ra và đứng lên quàng tay nắm tay tôi điều khiển cho tôi cắt bánh, anh thì thầm sát tai tôi: “ Thế này, thế này…rõ chưa….
Bàn tay ấm nóng, rắn chắc mềm mại đang nắm lấy tay tôi đó sao?Từng nhát cắt ngọt và nhẹn nhàng quá.Tôi như lơ lững trên mây. Trâm tròn mắt nhìn cảnh đó chăm chăm, ánh mắt thán phục lộ liễu của nó làm tôi đỏ bừng mặt, quay qua lại bắt gặp khuôn mặt anh kề sát vào má tôi. Trời ơi…cặp lông mày đen nhánh , đôi mắt nâu ẩn dưới hàng mi dài in bóng xuống bờ má anh dưới ánh đèn vàng trông quyến rũ làm sao.Cái mũi cao cao ấy,cái miệng rất xinh nữa….cả cái gò má vuông vuông nam tính …Gờ ngực rắn, ấm áp đang áp vào lưng tôi… Ôi trời, mẹ ôi ! Tim lại đập nhanh thật nhanh.Mồ hôi lạnh tuôn ra.Phen này con chết mất…. Thành thật mà nói tôi như ngất lịm, lúc này tôi như con rối đưa tay đâu là cắt đó có biết gì nữa đâu…. Mong sao thời gian lúc này trôi chậm thôi….
Lúc cắt xong cái bánh là mặt tôi đỏ còn hơn gấc chín…Trâm ngắm tôi và Sinh say sưa, rồi nó cúi xuống giả vờ cắt vài nhát bánh nữa cho tôi đỡ ngượng…còn Sinh bỏ tay tôi ra điềm tĩnh ngồi xuống, đưa mấy ngón tay lên chạm vào miệng nhìn đăm chiêu vào chỗ quầy vẻ như chờ đợi cái đĩa Spaghetti của anh….Tôi đoán là anh cũng rất bối rối…nhưng biết làm gì bây giờ….Sau rốt thì anh bồi cũng đem ra cho anh cái dĩa mì Spaghetti…Sinh quay qua tìm lọ sốt cà, thì Trâm bỗng nhiên rất nhiệt tình, nó cầm ngay cái chai đỏ đỏ xịt vào dĩa cho anh: “ Này thầy ơi.Tương cà đây ạ.”
Nhưng rồi nó nhìn lại cái lọ la hoảng: “ Chết, em lấy lộn tương ớt..rồi…”. Sinh cũng nhìn xuống cái đĩa Spaghetty lúc này đặc hoánh toàn màu đỏ ớt cười méo xẹo: “ Thôi lỡ rồi, không sao. Đưa cái tương cà đây.Xịt vào sẽ đỡ hơn thôi.”….Tuy là nói vậy nhưng suốt bữa ăn tôi thấy anh cố chịu đựng vị cay của ớt một các khiên cưỡng mà không nói gì, anh vẫn cố ăn…Tôi chợt thấy thương anh quá….sao anh đáng yêu đến thế nhỉ…Gặp người khác là càu nhàu nãy giờ rồi….
Lát sau trong toilet nữ, tôi đứng sửa lại mái tóc nhớ lại khi nãy và cười một mình thì Trâm bước vào. Nó đứng kế bên tôi soi kiếng và tô lại son môi lại còn ca hát nho nhỏ…trông nó rất vui. Tôi liếc qua nó rồi nhìn nó trong kiếng nhếch mép: “ Mày lộn thiệt đó hả…tương cà với tương ớt.”, Trâm nhìn thẳng tôi trong kiếng đưa tay lên chùi mấy mép son dư mỉm cười bí ẩn: “ Tao đoán vậy…Tao bị cận. Mày biết mà.”…Tôi vặn nước rửa tay và từ tốn: “ Đừng nói với tao là mày cay cú vì bị ổng nói là điên nhé.”, nó nhún vai tiếp: “ Tao đoán vậy…” rồi lại mỉm cười. Chúng tôi lúc này cùng nhìn nhau cùng lắc đầu tủm tỉm và lại tiếp tục công việc dặm lại son phấn vớ vẩn…Bên ngoài Sinh đang ngồi chữa cháy vị cay của ớt bằng mấy ly Sting-fe….(Vì khi ra ngồi lại tôi đã thấy nguyên một chai Sting của tôi cạn sạch)….