Chỉ có Lâm là ngồi vừa đập bàn vừa cười. Cười đã đời thầy ngẩng lên thì thào nhỏ nhỏ vào tai Trâm, tức thì nó cũng phá lên cười chỉ có tôi là vẫn chưa hiểu gì. Tôi gặng hỏi mãi mà nó không nói chỉ trả lời: ” Muốn gì thì hỏi thầy Sinh ấy. Tao không nói đâu.”( Sau này Sinh bảo lại cho tôi biết sở dĩ anh nói thế là vì ở cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới mà biết yêu , biết ghen như tôi thì cũng đã đen tối đi phần nào rồi chẳng còn ngây thơ nữa). Rồi mọi người lại chúi mũi nói chuyện, xem sách uống café, lâu lâu Trâm không hiểu quay qua hỏi tôi, tôi lại “bán cái” qua bên kia cũng không quên càu nhàu chuyện “Lồng đèn đỏ treo cao”…
Sinh tức mình đứng lên lấy cuốn sách lật mấy trang rồi đưa qua cho tôi bảo: ” Đọc đi, tôi mệt lắm rồi đó.”. Thầy Lâm vội đưa tay định giật lại cuốn sách thì bị Sinh ngăn lại: “Cứ để cho nó đọc cho vừa lòng đi.”. Tôi cầm lấy cuốn sách đọc lướt qua vài dòng, tôi lập tức xám mặt đóng sách lại thảy qua chỗ anh trở lại, rồi từ chuyển qua ngượng chín mặt, còn anh thì hầm hầm: ” Vừa lòng chưa? Cất được rồi chứ?”. Tôi gật gật đầu không chút phản đối lại còn ngoan ngoãn ngồi đọc cuốn “Hoàng tử bé ” và cố quên đi những gì tôi đã đọc khi nãy…chốc chốc Sinh lại ném tia mắt qua tôi rồi tủm tỉm cười hỏi: ” Em đã đọc thấy gì trong “Lồng đèn đỏ treo cao” thế?”. Tôi nuốt nước bọt đỏ mặt tía tai giơ cuốn Hoàng tử bé cao hơn để hòng che đi khuôn mặt mình. Xấu hổ muốn độn thổ luôn. Con Trâm cũng ghé tai tôi hỏi: ” Mày đọc gì trong cuốn hồi nãy mà giờ ngoan dữ vậy?Chuyện ma hả?- Tôi lắc đầu quầy quậy, ấp úng: ” Còn hơn.. ma nữa…đó là tiểu thuyết…sex…toàn tập.” Trâm giật mình ” Hả??? Ghê quá.”
Đang xem sách và bàn tán say mê với Sinh và Lâm thì Trâm hích tay tôi: “ Nhìn kìa, đối diện xéo tay trái với bàn mình…”. Vừa nghe nó nói tôi lập tức nhin theo. Wow!! Hai anh chàng Tây cực kì dễ thương và rất xì-tai (style) đang trò chuyện với nhau. Bọn họ, một người tóc vàng xoăn dài và tóc nâu đinh ăn mặc thể thao cực với quần lửng, chân mang giày thể thao, áo thun tay cộc bó sát phô ra một thân thể rất khỏe mạnh, cường tráng. Tôi quay lại nhìn Trâm và cười, nó cũng cười nháy mắt: “ Style quá hen. Ấn tượng thiệt.Tao thích “anh tóc nâu” trông Sport dễ sợ.”. Tôi cũng gật gù, xoắn đuôi tóc: “Ừ, sport ghê. Tao thích “anh tóc vàng” hơn, vừa mạnh mẽ vừa lãng mạn, cute!”
Thế là “hai anh chàng Tây” này đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của tôi và Trâm, chúng tôi bàn tán tự nhiên đến mức quên phắt cả Sinh và Lâm đang ngồi ở đây. Sinh và Lâm ngẩn người ra hết nhìn chúng tôi rồi lại nhìn bàn đằng kia. Dĩ nhiên Sinh là người lên tiếng càu nhàu trước tiên, anh xua tay: “Đằng đó thì có gì hay đâu.Lo đọc hết sách đi.”, xong anh bắt ghế ngã người qua hướng tôi đang nhìn cố tình che không cho tôi nhìn nữa. Nhưng tôi cũng cố rướn người lên nhìn cho bằng được, tôi ngã hướng nào Sinh che theo hướng đó.
Do không nhìn được một tí gì, tôi cáu lên với anh: “ Em đề nghị thầy xê ra cho em xem..”, Sinh cũng quạt lại: “Tui đề nghị em đàng hoàng lại coi. Bộ em chưa thấy con trai Tây bao giờ sao?Tụi nó cũng là người như tôi với em. Chứ có gì mà coi.Con nít con nôi mới tí tuổi đầu…”.Tôi cũng chẳng vừa: “ Kệ em. Em yêu thích cái đẹp thì em nhìn.Luật pháp không cấm.Nào thầy có thể tránh ra không?Đừng cản tầm nhìn của em.”
Lâm thì nhìn chúng tôi cố nín cười bồi một câu: “ Còn tui. Tui đề nghị hai người im lặng, ồn ào quá. Cứ như vợ chồng già cãi nhau vậy.”. Nghe vậy Lâm nói vậy, Trâm cười lăn ra bàn. Còn tôi và Sinh thì đỏ mặt cùng một lượt. Cái ông thầy Lâm này, chọc ghẹo gì kì. Chúng tôi làm bộ đánh trống lãng lật sách ra coi tiếp, thấy thái độ lúng túng của chúng tôi. Trâm và Lâm cùng phá lên cười ngặt nghẽo.