- mày .......- Lão ngã dập mặt nói
- chú biết Snow chứ ? - Kin cúi xuống thì thầm vào tai lão
nghe đến Snow lão bắt đầu run sợ , Snow , cái biệt danh này ai mà không biết đến là bang chủ bang Black nổi tiếng chứ ? nói đến Devil ai ai cũng đã đủ sợ , Black lại càng đáng sợ hơn
-mày....mày ...làm sao biết Snow ? - lão già run run giọng
-ta chính là Snow -Kin lôi con dao ra , " tạch " bật con dao . đây đúng là đồ của Snow
-mày........
-bất cứ ai động vào Snow đều phải chết , ông biết chứ ? - Kin quệt con dao vào mặt lão
- xin tha mạng - lão ta van xin rối rít
- tha này ......giám dê tao này ......con bà nó già hơn cả ba tao mà giám dê tao ........cho mày chết này - mỗi lần " này " là một nhát dao đâm vào người lão , lão chết toàn than nát bét , không cồn nhận ra mặt mũi nữa , Kin lôi ra một lọ gì gì đó rắc lên người lão và ..............cái xác biến mất chỉ trong vòng vài phút .
Kin tiếp tục tìm đường , sau khi giải quết xong lão dê già , lại mất bình tĩnh vì không tìm được đường về . Kan , Ken , Bun lúc này đang lái xe điên cuồng khắp các con phố để tìm kiếm Kin ...
Trên khuôn mặt của ba chàng hoàng tử bây giờ mồ hôi ướt đầy , trên áo cũng rịn ra những giọt mồ hôi , lo lắng , hoảng sợ đều hiện hữu trên khuôn mặt của cả ba . " Kin em đừng làm sao nhé , làm ơn đấy . anh xin em đừng làm sao " Ken nghĩ . Kan thì cũng xuy nghĩ ghê lắm " em đang ở đâu ? nói anh biết đi Kin ơi " cha này lạ , Kin có đem đt đâu mà nói được chứ . Bun thì liếc ngạng liếc dọc nhìn đu mọi ngóc ngách tìm kiếm bóng dáng Kin " cô bé em đừng có xảy ra chiện j` nghe " , đây là lần đầu tiên ba anh chàng nhà ta lái xe chậm nhất .
Kin vẫn đang lanh thang trên kon đường phố , có vẻ đây là một khu phố cổ , Kin cũng đang rất lo không biết là mình đang đi đâu , vừa đi cũng vừa cầu chúa phù hộ . Kin đi ra được lại thành phố nhộn nhịp tấp nập " đây là đâu nhỉ " câuỏi này lại hiện ra trong đầu Kin lần nữa . một khu phố sầm uất xe cộ đi lại nhộn nhịp táp nập , nhưng hình như vẫn không phải là nơi ở của anh em Kin . bây giờ cũng đã là 2h chiều . quần áo Kin vừa bẩn lại vừa ướt mồ hôi . vẫn không khóc , tuy sợ nhưng vẫn không thể khóc .
-chết tiệt , đi gần hết cái thành phố này rồi đấy - Ken rít lên
-còn một con phố cuối cùng thôi - Bun cũng lau mồ hôi trên chán
-Kin mà có chiện gì ta lột da thằng Kan - Ken đập tay vào vô lăng xe
Kan thì im lặng không nói được gì , đây đúng là lỗi của Kan mà , dù bây giờ Kan bị Ken đánh cho bầm dập mà tìm ra được Kin ngay thì Kan cũng đồng ý nữa , Kan liên tục lau đi những giọt mồ hôi đang chảy trên khuôn mặt đẹp trai , cái áo sơ mi trắng của Kan đã ướt đầm vì mồ hôi rồi , phống xe đi vào con phố cuối cùng . Ken và Bun cũng phóng xe theo .
Kin thì đang ngơ ngác , vừa đi vừa ngó , ngó , ngó , và ngó . ngó ngang ngó dọc . ngó phải ngó trái , ngó trên ngó dưới , shop quần áo ..... tiệm kem ....cửa hàng ăn.....đồ lưu niệm .....vv ..... Kin cũng đng đói meo hết cả bụng mà trong túi không một đồng xu dính túi . bống ba tiếng thắng xe gấp đằng sau , Kin giật mình
- Kin ....Kin.....là em phải không ? - giọng nói của Ken , Kin quay lại
-anh haiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii - Kin chạy lại ôm láy Ken - hix em.....em.... bị lạc đường rồi
-ngoan đừng khóc , đừng khóc nha , anh tìm được em rồi mà , không sao rồi . em có bị làm sao không ? - Ken lo lắng
Bun thở phào nhẹ nhõm khi đã tìm thấy Kin , mỉm cười khi thấy Kin vẫn nguyên vẹn . Kan thì .......dựa vào xe thở dốc , bây giờ Kan mới giám thở , mệt mỏi vì lo lắng , nước mắt vui sướng chảy ra khi nhìn thấy Kin .
-em không sao , em chỉ đói thôi hai ơi - Kin nói , xoa xoa cái bụng đang đói meo của mình rồi nước mắt lại tuôn trào , phải ...đây là lần đầu tiên nó bị như vậy mà , giám cá từ lần sau chắc nó phải đem theo bản đồ và bắt Ken đưa đi xem cả thành phố cho biết đường , chứ như lần này , đường biết mặt Kin nhưng Kin lại không hề biết mặt đường , cả hai dường như mới quen nhau thế này thì.........thảm .
-được rồi , nín đi nào , anh đưa đi ăn nhé , nín đi - Ken lau nước mắt đang thi nhau chảy ra trên mặt Kin , Kin vẫn khóc nhiệt tình và ôm chặt cổ Ken . nhiều người bu lại xem chỉ chỉ trỏ trỏ , nhiều nhất vẫn là con gái , kũng phải thôi , đang có ba thiên thần dừng chân tại chỗ này mà
Kan run run bước lại gần chỗ Kin kéo Kin ra khỏi Ken ôm vào lòng , khóc vừa cười vừa khóc , ôm chặt Kin vào trong lòng - tìm được em rồi , anh xin lỗi , tại anh .... tại anh mà em phải chịu khổ , anh xin lỗi - Kan liên tục xin lỗi Kin , khong để ý ánh mắt hình tên lửa chứ không phải là viên đạn của Ken nhìn mình chằm chằm , bây giờ trong mắt Kan chỉ có Kin thôi , ngoài ra hắn không còn nhìn thấy gì thêm . Kin bị ôm chặt quá , vừa khóc vừa khua khua tay trong không khí