- Cũng mở ra vườn.
Câu trả lời thản nhiên của Hồng Hoa khiến tôi thất vọng ghê gớm. Tôi hỏi, giọng chán nản:
- Nhà bạn mày cũng có vườn giống như nhà tao hả ?
- Ừ.
Tôi cố vớt vát:
- Nhưng khu vườn của tao dù sao cũng đẹp hơn chứ ?
Hồng Hoa lắc đầu:
- Hai khu vườn đẹp bằng nhau.
Thấy Hồng Hoa không chịu bênh vực khu vườn của tôi, tôi nổi đóa:
- Vậy sao mày không chơi ở nhà bạn mày, đến đây làm chi ?
Hồng Hoa thở dài. Nó nói, giọng buồn thiu:
- Từ lâu rồi bạn em đâu còn ở đó nữa !
Tôi trợn tròn mắt:
- Ủa sao vậy ? Bộ bạn mày bán nhà dọn đi nơi khác hả ?
Hồng Hoa không đáp mà lặng lẽ nhìn xuống đất. Bao giờ buồn bã, nó cũng nhìn xuống đất. Tôi nhìn nó, giọng bâng khuâng:
- Nếu bạn mày đã bán nhà thì mày đến đây chơi với tao, có gì mà phải buồn !
Hồng Hoa ngước nhìn tôi bằng ánh mắt long lanh:
- Anh cho em đến đây chơi hoài hoài nghen ?
- Ừ, chơi hoài hoài !
- Anh hứa đi !
- Hứa gì ?
- Hứa cho em đến đây chơi hoài hoài .
Tôi khịt mũi:
- Cần gì phải hứa ! Trước nay mày chẳng đến đây chơi hoài là gì !
Hồng Hoa chớp mắt:
- Nhưng còn mai mốt ?
- Mai mốt sao ?
- Mai mốt biết đâu anh không cho em đến chơi nữa !
Tôi mỉm cười:
- Làm gì có chuyện đó ! Tao mong mày đến chơi với tao thấy mồ !
Hồng Hoa vẫn chưa yên tâm. Nó dòm tôi lom lom:
- Biết đâu mai mốt anh có nhiều bạn mới, lúc đó anh sẽ không chới với em nữa !
Tôi hừ mũi:
- Cần gì phải mai mốt ! Bây giờ tao cũng có cả đống bạn vậy ! Nhưng tao vẫn thích chơi với mày hơn.
Hồng Hoa lộ vẻ sung sướng:
- Thật không ?
- Thật.
- Tại sao anh lại thích chơi với em ? - Hồng Hoa nheo mắt tinh nghịch hỏi .
Tôi chép miệng:
- Tại vì mày thích dạo chơi trong vườn như tao . Mày cũng thích nhặt hoa khế thả vào lòng giếng. Mày biết... trèo cây . Rồi ... rồi mày cũng thích nằm lăn ra trên cỏ như tao, không sợ dơ quần áo ...
Nghĩ ngợi loay hoay một hồi, tôi đâm ra bối rối chẳng biết phải kể thêm gì nữa . Tôi ú ớ vài ba tiếng rồi tắc tịt, đành quay sang Hồng Hoa, nhe răng cười .
Hồng Hoa chắc cũng chẳng cần tôi kể nhiều thêm nữa . Chỉ riêng việc tôi thú nhận tôi thích chơi với nó, và khen nó có nhiều điểm giống tôi, đủ khiến mặt mày nó rạng rỡ lên rồi . Vì vậy, vừa thấy tôi quay sang cười với nó, nó liền đáp lại bằng một nụ cười còn tươi gấp mấy lần nụ cười ... ruồi của tôi .
Nhìn nụ cười xinh như hoa của nó, tôi chợt nhớ ra:
- Tao thích chơi với mày còn vì nụ cười lúm đồng tiền của mày nữa . Mày cười dễ thương ghê !
Đang cười, nghe tôi khen, Hồng Hoa lập tức mím môi lại . Nhưng rồi không nhịn được, nó lại bật cười khúc khích. Nhưng lần này, nó ngó lơ đi chỗ khác. Tôi vẫn đứng yên, lặng lẽ nhìn Hồng Hoa từ phía sau . Bất giác tim tôi như thót lại khi những tia nắng chiều đột ngột xuyên qua kẽ lá và phủ quanh mái tóc Hồng Hoa một đường viền sáng lung linh và rực rỡ đến nao lòng. Trước mắt tôi, mái tóc Hồng Hoa dường như đang bốc cháy . Xa hơn nữa mới là hoàng hôn.
Rchạy lại, khoe:
- Lẹ lên, tao cho mày xem cái này nè!
- Cái gì vậy? - Hồng Hoa tò mò hỏi, giọng thích thú.
- Con sáo.
- Con sáo sao?
- Thì lại đây đi!
Vừa nói tôi vừa nắm tay Hồng Hoa hấp tấp kéo lại chỗ gốc khế. Chúng tôi chạy chưa tới nơi, con sáo đã nhanh nhẩu cất tiếng chào. Nhưng nó chỉ chào mỗi Hồng Hoa, còn tôi thì nó chẳng thèm đếm xỉa tới. Tôi đã quen với cái trò "nịnh đầm" của nó nên chẳng buồn giận dỗi. Tôi chỉ nhắc:
- Còn tao nữa chi!
Con sáo vừa nhảy nhót vừa liếc tôi, ý chừng đang cân nhắc xem có nên chào tôi không. Sau một hồi lưỡng lự, nó tỏ ra biết điều:
- Chào anh Kha!
Tôi khoái chí, nhắc tiếp:
- Còn cái câu gì tao mới dạy mày hôm qua đó!
Con sáo đứng nghệch mặt, ra chiều ngẫm nghĩ. Dòm bộ tịch của nó, tôi đoán chắc nó đứng tới già cũng không nhớ ra cái câu tôi vừa dạy. Tôi đành phải gỡ bí cho nó:
- Dễ... dễ... dễ... gì?
Như sực nhớ ra, con sáo liền buột miệng:
- Dễ thương ghê!
Chỉ đợi có vậy, tôi quay sang Hồng Hoa, cười toe:
- Nó khen mày đó!
Hồng Hoa nửa thinh thích nửa mắc cỡ. Nó lườm tôi:
- Anh dạy nó câu gì đâu không!
- Vậy mà gì đâu! Nó...
Đang nói, thốt nhiên tôi nhìn sững gương mặt Hồng Hoa, ngạc nhiên hỏi:
- Mặt mày bị sao vậy?
- Bị gì đâu?
Tôi chỉ tay vôi vết bầm trên má nó:
- Vậy mà kêu không! Bầm tím đây nè!
Hồng Hoa đưa tay xoa xoa vết bầm, lúng túng:
- €, cái này là... do em bị té.
Tôi bán tính bán nghi:
- Thật không? Mày té ở đâu vậy?